Thứ Tư, 10 tháng 7, 2024

Thơ ảnh: Bài thơ tặng cô giáo địa

Thơ ảnh Bài thơ tặng cô giáo địa


Rất cảm ơn nhà thơ Đặng Lệ Khánh và trang art2all.net đã tạo thơ ảnh bài thơ Bài thơ tặng cô giáo địa của Thanh Trắc Nguyễn Văn.

Thanh Trắc Nguyễn Văn xin chúc nhà thơ Đặng Lệ Khánh và trang art2all.net luôn phát triển, luôn có được nhiều thành công mới.


Photo by Hòa Huỳnh


Thứ Ba, 9 tháng 7, 2024

Thơ 0455: Lặng lẽ bên em

Photo by Nguyễn Hải


LẶNG LẼ BÊN EM

Lặng lẽ bên em
Như con lạc đà ngu ngơ tự bịt mắt
Lang thang trên sa mạc buồn
Mãi theo tìm  một dấu chân xa.

Lặng lẽ bên em
Như cơn gió chiều mưa hạ
Dịu dàng đến
Nhẹ nhàng bay... tan vào sương khói lưng trời.

Em khóc khi người ấy ra đi.
Nhưng khi em ra đi
Người ấy vẫn ngồi lại căn phòng có lọ hoa hồng mới cắm
Có con mèo tam thể biếng lười, nằm ngáp ngủ.

Em có trông thấy gã đàn ông trong góc phố chiều mưa lạnh?
Lặng lẽ lén nhìn em
Lặng lẽ nhặt mảnh trăng rơi vỡ
Lặng lẽ cuộn chiếc bóng cô đơn phiền muộn
Lặng lẽ bước theo em...

2024
(Tuyển tập thơ Việt Nam đất nước lời ru 2 - NXB Văn học 2026)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Photo by Nguyễn Hải


Thứ Hai, 8 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Ngọn lửa tuổi thơ - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

LaLin


NGỌN LỬA TUỔI THƠ

Đêm liên hoan, ngọn lửa sáng lên rồi
Các anh hát những bài ca chiến dịch:
"Đây Tây Bắc núi ngàn trùng tít tắp
Pháo vượt đèo trấn thủ đẫm mồ hôi
Điện Biên xa lúa chín rực bên đồi
Những điệu xoè rập rờn trên đồng ruộng
Đá núi gập ghềnh, đèo cao chót vót..."
Thương đôi giày rách nát các anh tôi.
Một tình thương không nói được nên lời
Của đứa trẻ gầy còm nhút nhát
Nấp sau cột lặng thầm theo tiếng hát
Cháy bao điều khao khát mãi khôn nguôi.

Đêm liên hoan ngọn lửa sáng lên rồi
Xanh tiếng hát, xanh áo màu bộ đội
Ngọn Lửa xanh lá nguy trang vẫy gọi
Tới những miền vời vợi nhớ thương xa.
Các anh đi các anh có đâu ngờ
Bài hát vẫn dạt dào như sóng vỗ
Trong mắt trẻ bao dòng sông kỳ lạ
Bao nẻo đường hoang dã, những màu mây...
Tôi gặp các anh ở khắp đó đây
Các anh trồng rau, các anh lau súng
Anh bộ đội tôi gọi trong thầm lặng
Ước ao mình được nắm dải ba lô.

Biết bao làng các anh đã đi qua
Bao thành phố, bao nhiêu trẻ nhỏ
Làm sao biết mà các anh đâu nhớ
Đứa trẻ gầy nấp sau cột hôm nao.

Năm tháng qua tôi đã đổi thay nhiều
Các anh xưa, tóc bây giờ chắc bạc
Nhưng ngọn lửa đã bừng lên tiếng hát
Vẫn diệu kỳ trong suốt tuổi thơ tôi.

1984

Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.


LaLin


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh LaLin minh họa sưu tầm từ internet.

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2024

Tâm sự của nhà giáo Huỳnh Long Hà (3)

Lời tri ân bạn đọc


Rất cảm ơn nhà giáo Huỳnh Long Hà đã cảm nhận dưới bài thơ Nỗi niềm quê cũ của Thanh Trắc Nguyễn Văn.

L'Artis Studio


Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Em đến những nơi anh qua - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

Photo by Đinh Văn Linh


EM ĐẾN NHỮNG NƠI ANH QUA

Em đến những nơi anh qua
Nên gặp anh em chẳng gặp
Thầm nhớ dấu chân trên đất
Dẫu đường đầy vết đạn bom

Em dừng chân bên cửa sông
Nghe gió xa về bát ngát
Dáng anh như một cánh buồm
Vượt tầm thuỷ lôi phía trước

Chiếc cầu ngang sông em bước
Nhớ chuyến phà đêm anh qua
Giữa bom đạn giặc như mưa
Quyết liệt giành từng sải nước

Bát cơm ăn trên mặt đất
Nghĩ đến bát cơm trộn cát
Nắng gió trải khắp đồi cây
Thương căn hầm anh ngột ngạt

Tháng tám về cùng biển động
Bão cuồn cuộn từ ngoài khơi
Lòng đất rùng rùng bom giặc
Ngủ yên sao được anh ơi!

Tháng năm rát mặt gió lào
Hoa héo trước khi hoa nở
Trận địa anh bên Trường Sơn
Đứng vững giữa vòng toạ độ

Bãi dương trải bọt na pan
Xen lẫn bốn bề cỏ mọc
Pháo ơi giờ chuyển về đâu
Thương anh xém ngang mái tóc!

Thời gian không gian cách xa
Nhớ đến anh em chỉ nhớ
Nét mặt vừa quen vừa lạ
Trẻ như mặt những anh hùng.

Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.


Photo by Đinh Văn Linh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Đinh Văn Linh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Áo xuân - Huy Cận - Nguồn: Thi viện xxx

Photo by Elise


ÁO XUÂN

Sớm nay khoác áo màu vô định
Ra gặp mùa xuân đến giữa đàng
Lá biếc đưa thoi xuyên vĩnh viễn
Gió là sợi thắm của thời gian.

Ta vận tấm xuân đi hớn hở
Tâm tư ngào ngạt hiến dâng đời
Thân cũng hát lừng cao nhịp lửa
Hoa thiên thu hẹn nở cùng môi.

Lòng chim gieo sáng vệt vân sa
Trên bước đường xuân trở lại nhà.
Mở sách chép rằng: Vui một sáng
Nghìn năm còn mãi tấm lòng ta.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957


Photo by Elise


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Elise minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Hồn xuân - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Elise


HỒN XUÂN

Ai biết em tôi ở chốn nào?
Má tròn đương nụ, trán vừa cao.
Tiếng mùa về gọi lòng em dậy,
Lơ đãng lòng tôi chẳng kịp rào.

Ai biết người yêu nhỏ của tôi,
Người yêu nho nhỏ trốn đâu rồi?
Nhắn giùm với nhé, em tôi đó,
Tròn trĩnh xinh như một quả đồi.

Ngực trắng giòn như một trái rừng;
Mắt thì bằng rượu, tóc bằng hương.
Miệng cười bừng nở hàm răng lựu,
Sáng cả trời xanh mấy dặm trường.

Anh khắp rừng cao xuống lũng sâu
Tìm em, đi hái lộc xanh đầu.
Trồng đâu chân đẹp tròn như cột?
Em đẹp son ngời như cổ lâu.

Nghe nhịp đời lên em bỏ anh,
Đua nhau xuân nở rộn trăm cành.
Ý mùa cũng rộn trong thân mới,
Tóc rủ bờ tơ sợi liễu mành.

Khách qua đường ơi! em tôi đây.
Chân em: cỏ mượt, mắt: hồ đầy.
Lòng em hoá cảnh chờ anh gặp;
- Man mác hồn xuân ngọn gió hây.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957


Photo by Elise


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Elise minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Tư, 3 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Áo trắng - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Elise


ÁO TRẮNG
                       Tặng Nhất Linh
Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,
Hôm xưa em đến, mắt như lòng.
Nở bừng ánh sáng. Em đi đến,
Gót ngọc dồn hương, bước toả hồng.

Em đẹp bàn tay ngón ngón thon;
Em duyên đôi má nắng hoe tròn.
Em lùa gió biếc vào trong tóc
Thổi lại phòng anh cả núi non.

Em nói, anh nghe tiếng lẫn lời;
Hồn em anh thở ở trong hơi.
Nắng thơ dệt sáng trên tà áo,
Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài.

Đôi lứa thần tiên suốt một ngày.
Em ban hạnh phúc chứa đầy tay.
Dịu dàng áo trắng trong như suối
Toả phất đôi hồn cánh mộng bay.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957


Photo by Elise


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Elise minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Ê chề - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Elise


Ê CHỀ

Ta lại mỉa mai rồi,
Sao lại buồn thế ấy!
Xuôi đường mây nước trôi,
Bỏ lại lòng ta vậy.

Đôi tay không tín mộ
Chỉ lạc hướng thiên đường.
Linh hồn tôi goá bụa,
Đơn chiếc giữa đau thương.

Mong trốn tránh bơ vơ,
Tôi đem tình bán rẻ
Cho vạn khách thờ ơ -
Và lòng tôi đã ế.

Một chiếc linh hồn nhỏ:
Mang mang thiên cổ sầu.
- Những nàng tiên dần chết;
Mơ mộng thuở xưa đâu?

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957


Photo by Elise


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Elise minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Ngậm ngùi - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Elise


NGẬM NGÙI

Nắng chia nửa bãi; chiều rồi...
Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu.
Sợi buồn con nhện giăng mau;
Em ơi! hãy ngủ... anh hầu quạt đây.
Lòng anh mở với quạt này;
Trăm con chim mộng về bay đầu giường.
Ngủ đi em, mộng bình thường!
Ru em sẵn tiếng thuỳ dương mấy bờ...
Cây dài bóng xế ngẩn ngơ...
- Hồn em đã chín mấy mùa thương đau?
Tay anh em hãy tựa đầu,
Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi...

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957


Photo by Elise


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Elise minh họa sưu tầm từ internet.