Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Hai, 31 tháng 5, 2010

Thơ 0116: Phố cổ






















Phố cổ

Ta về như chiếc lá
Rụng rơi xuống cội nguồn
Lang thang chiều phố cổ
Gió mỏng mềm như sương.

Nhà em xưa ngõ vắng
Một thuở qua ngại ngùng
Giờ nhặt mùi hoa cũ
Cầm nắng vàng run run…

Hỏi hoa hoa đã úa
Hỏi nắng nắng sang sông
Hỏi người người chẳng nhớ
Biết em còn hay không?

Phố cổ hoá phố chợ
Đèn nhấp nháy ngược xuôi
Nhà mái bằng thay ngói
Tường sơn nước thay vôi.

Cổng đình giờ quét đỏ
Phừng phực lửa hoàng hôn
Ta về nghèn nghẹn nhớ
Phỏng rát cháy tâm hồn.

Mảnh sân rêu cổ tích
Mọc lênh khênh dãy lầu
Nửa đau đau chìm lắng
Nửa buồn buồn dâng cao.

Ta về như mây trắng
Gục khóc cuối chân trời
Tìm em chiều phố cổ
Sương khói mờ chơi vơi.


1998
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn































-----------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 574, ngày 30.9.2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

13 nhận xét :

  1. phố cổ người hoài cổ

    Trả lờiXóa
  2. cảm ơn ý kiến của bạn hoang phan

    Trả lờiXóa
  3. phố cổ còn đây mà người xưa đâu?

    Trả lờiXóa
  4. ta về còn người xưa đâu?

    Trả lờiXóa
  5. Bài thơ tràn đầy cảm xúc chơi vơi "cháy rát tâm hồn"người đọc khi người về tìm lại phố củ,người xưa

    Trả lờiXóa
  6. Rất cảm ơn ý kiến của bạn Lê Tấn Thông

    Trả lờiXóa
  7. Ta về phố cổ còn đâu?

    Trả lờiXóa
  8. ta về phố cổ đã thành phố mới

    Trả lờiXóa