skip to main
|
skip to sidebar
TÂM SỰ CHÀNG XE ÔM
(họa bài thơ lục bát Tình Anh Xe Ôm của Thanh Trắc Nguyễn Văn)
Không thể đưa nhau đi suốt cuộc đời
Tình mình dang dở mỗi đứa một nơi
Nay gặp nhau đây em đừng ngần ngại
Đưa em một đoạn là lòng anh vui
Không thành người yêu chúng mình là bạn
Và những lúc cần ta vẫn có nhau
Hờn giận buồn vui đã thành dĩ vãng
Đừng như ai đó hết yêu thành thù
Mai này những lúc em cần đi đâu
Thì cứ gọi anh xin đừng có ngại
Không chở được em đi suốt cuộc đời
Bên nhau một đoạn chúng mình có đôi!
Hoàng Phan
XIN ĐỪNG TÙY TIỆN CHỈNH SỬA THƠ
Cô Hồng Diễm là giáo viên dạy văn cũ của trường THPT Võ Thị Sáu tp.HCM. Ngày xưa, cô Hồng Diễm khi còn trẻ cô là một cô giáo rất năng động, lại hát hay và xinh đẹp như một đóa hoa hồng bạch. Cô vẫn thường lên lớp với tà áo dài trắng. Về sau cô Hồng Diễm đã cùng chồng chuyển sang kinh doanh ngành du lịch.
Bài thơ tôi viết tặng cho cô Hồng Diễm khi bất ngờ gặp lại cô trong buổi tiệc cưới của một người bạn đồng nghiệp. Bài thơ sau này đã được đăng trên nhiều tờ báo trong nước trong chùm thơ mang tên Tứ Tuyệt Nhà Giáo và cũng đã được in trong tập thơ Nghêu Ngao Ca - NXB Hội Nhà Văn 2018 (do Hội Nhà Văn Tp.HCM tài trợ in).
VÈ VIỆT NAM BỐN CHỮ
Ăn một quả na,
Bằng ba quả quýt,
Tôi ngồi nói thiệt,
Quả quýt thì chua,
Bắt vua phải trẻ,
Quả vả thì chát,
Tôi tát mặt quan,
Quan chạy la làng,
Quăng đi quả quýt,
Quăng đi quả vả,
Trả về quả na.
Chi chi chành chành,
Cái chanh (đanh) thổi lửa,
Con ngựa đứt cương,
Ba vương ngũ đế,
Bắt dế đi tìm,
Ù à ù ập.
CHA CON NGHĨA NẶNG - HỒ BIỂU CHÁNH
"Cha con nghĩa nặng" là tiểu thuyết 10 chương của nhà văn Hồ Biểu Chánh, xuất bản năm 1929, nhà xuất bản Càng Long. Đoạn trích trong chương 9 của tiểu thuyết được đưa vào chương trình Ngữ văn lớp 11 của Bộ Giáo dục và Đào tạo tại Việt Nam.
Câu chuyện kể về người nông dân Trần Văn Sửu, một nông dân hiền lành, chăm chỉ. Sửu lấy Thị Lựu sinh được ba con: Tí, Quyên, Sung. Anh thương vợ, yêu con nhưng không may gặp phải người tính cách xấu xa. Một hôm Sửu bắt gặp vợ ngoại tình hương hào Hội. Sửu xô vợ, không may vợ ngã vấp vào phản chết ngay. Sửu bỏ trốn, mọi người thì tưởng Sửu nhảy xuống sông tự tử. Anh em thằng Tí về ở với ông ngoại là hương thị Tào. Sung ốm chết, Tí và Quyên đi làm thuê cho bà hương quản Tồn, được bà thương, Quyên trở thành con dâu của bà.
ĐIỂU MINH GIẢN - VƯƠNG DUY
Người nhàn hoa quế nhẹ rơi
Đêm xuân lặng ngắt trái đồi vắng tanh
Trăng lên, chim núi giật mình
Tiếng kêu thủng thẳng đưa quanh khe đồi
(bản dịch của Ngô Tất Tố)
Vương Duy viết bài thơ này trong lúc trò chuyện cùng Hoàng Phủ Nhạc ở Vân Khê. Điểu Minh Giản (鳥鳴澗) là bài thơ đậm chất thiền, có hương ý rất tương đồng với dòng thơ Haiku của Nhật Bản.