Tính tôi rất cực đoan nên tôi không thích thơ đường luật vì đó là quốc thơ của người phương Bắc (ý nói người "lạ" có đập Tam Hiệp). Chiều nay ngồi ở một quán cà phê Sài Gòn, với vài người bạn thơ, vô tình mở Facebook thấy thơ của anh Bạch Tử Họa. Không hiểu sao lại bỗng dưng muốn làm vài câu thơ đường cho khuây khỏa...
------------------------------------
Bài xướng:
MẮT BUỒN
Thôi đừng khóc nữa rạn niềm đau Phận lỡ làng duyên buổi xuống tàu Nẻo ấy chân trời chao mộng giữa Phương này góc biển dạt tình sau Sầu mây quạnh quẽ luồng chia nát Dỗi nguyệt thờ ơ mảnh ghép nhàu Gió bỡn qua chiều nghe lạnh thổi Phai nhòa kỷ niệm mắt buồn lau
“Trời mưa bong bóng phập phồng Mẹ đi lấy chồng con ở với ai”.
Câu hát buồn này có lẽ những ai yêu thích ca dao dân ca đều đã hơn một lần nghe qua. Mượn lời người xưa, tác giả Thanh Trắc Nguyễn Văn chỉ thay bốn chữ “con ở với ai” bằng “con khóc mình con”, chuyển từ câu nói sang hình ảnh mà mức độ buồn tủi, xót xa, cay đắng của nhân vật xưng “con” như đã tăng lên rất nhiều.