Thứ Năm, 16 tháng 11, 2023
Thơ sưu tầm - Đỉnh non xa - Thanh Tâm Tuyền - Nguồn: Thi viện
ĐỈNH NON XA
Hôm ta từ núi cao đi xuống
Trời phả sương mê lạnh nhạt hồn
Đá vách ngún mây kiêu bạc hống
Nhập nhoà tiếng ngậm bặt tang thương.
Trắng phếu sườn non ngày mới chớm
Một đoá trăng tàn lẩn lút bay
Mùa hiu hắt thổi hoang vu quyện
Lòng ta lạnh vắng như cỏ cây.
Dưới ngọn đèo xa loé nắng xưa
Phiêu bạt rừng già dìu dặt mưa
Triều lũng dựng xanh cuốn gió đáy
Mang mang giọng điệu trí câm mù.
Ta nhớ sau lưng núi thanh thản
Biếc ngây như lệ của đêm điên
Ta nhớ rằng ta không nhớ nữa
Như cây trơ trụi mùa hưu miên
Như phiến gỗ nặng thả theo nước
Bập bềnh trôi nổi ta về xuôi
Như lau lách mọc chen bờ bãi
Phất phơ tóc bạc lả theo trời.
Thanh Tâm Tuyền
Thanh Tâm Tuyền (13/3/1936 - 22/3/2006) tên thật là Dzư Văn Tâm, sinh tại thành phố Vinh, Nghệ An và mất tại Minnesota, Hoa Kỳ.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Home Studio minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Tư, 15 tháng 11, 2023
Thơ sưu tầm - Bài ngồi - Thanh Tâm Tuyền - Nguồn: Thi viện
BÀI NGỒI
Chiều chiều lững thững lên bãi tha ma.
Trời thu la đà không mùi hương trừ mùi cỏ ngái.
Trong khoé mắt hoen ửng loé góc trời mùa hạ đang lụn.
Những hàng bia lởm chởm sau lưng trên cỏ mượt ngả màu.
Dưới chân đồi xóm nhà ở sau rừng cây thưa.
Ngồi ngắm. Ngồi ngẫm.
Gió mát đầu óc bay tảng.
Ngồi như trời trồng. Tự trồng cái bị thịt.
Ngủ mở mắt thao láo không hay.
Thanh Tâm Tuyền
Thanh Tâm Tuyền (13/3/1936 - 22/3/2006) tên thật là Dzư Văn Tâm, sinh tại thành phố Vinh, Nghệ An và mất tại Minnesota, Hoa Kỳ.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Home Studio minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Ba, 14 tháng 11, 2023
Thơ Lục Bát tháng 11.2023 P5 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
41. CHIỀU QUÊ XỨ NHÃN
Tiếng chuông chùa điểm nhịp xa
Lẫn trong ngọn gió thoảng qua chiều hè
Nhãn lồng trĩu quả ven đê
Hương sen ngào ngạt thơm về chùa Chuông
Nắng vàng mấy sợi còn vương
Nhẹ nhàng hôn đám oải hương tím chiều
Cánh cò trắng vẫn phiêu diêu
Cõng theo cả tiếng sáo diều ngân nga
Khói trầm theo gió bay xa
Khoan thai nhịp mõ vãi già tụng kinh
Chiều quê xứ nhãn thanh bình
Đẹp thay phong cảnh quê mình chùa Chuông.
Chu Thanh Hải
Nhãn:
Luc Bat Viet Nam
Thứ Hai, 13 tháng 11, 2023
Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Lời vĩnh biệt - Apollinaire
L'ADIEU - APOLLINAIRE
"Năm 1913, thi hào Pháp gốc Ba Lan Guillaume Apollinaire (1880-1918) xuất bản tập thơ Alcools (Rượu), trong đó có bài L’Adieu rất nổi tiếng ở Việt Nam qua bản dịch "Lời vĩnh biệt" của Bùi Giáng. Bài này càng nổi tiếng hơn khi Phạm Duy phổ nhạc thành ca khúc Mùa thu chết.
L’adieu
J’ai cueilli ce brin de bruyère
L’automne est morte souviens-t’en
Nous ne nous verrons plus sur terre
Odeur du temps brin de bruyère
Et souviens-toi que je t’attends.
"Ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Chúng ta sẽ không tương phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó..."
(Bùi Giáng dịch)
Nhãn:
Ban tron van nghe
Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2023
Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Buổi học cuối cùng - Alphonse Daudet
La dernière classe (Buổi học cuối cùng), một truyện ngắn cảm động và đầy tự hào của tác gia người Pháp Alphonse Daudet. Câu chuyện khắc họa hai yếu tố quan trọng của một dân tộc: ngôn ngữ, và vai trò của người thầy, thông qua lớp học Pháp ngữ cuối cùng ở một thị trấn vô danh vùng An-dát (Alsace), khi vùng đất này bị trao cho nước Phổ - đồng nghĩa với việc từ đây, những đứa trẻ sẽ lớn lên mà không nói thứ tiếng mẹ đẻ của mình.
BUỔI HỌC CUỐI CÙNG
(Chuyện kể của một em bé người An-dát)
Buổi sáng hôm ấy, đã quá trễ giờ đến lớp, tôi rất sợ bị quở mắng, càng sợ vì thầy Ha-men(Hamel) đã dặn trước rằng thầy sẽ hỏi bài chúng tôi về các phân từ mà tôi chẳng thuộc lấy một chữ. Tôi thoáng nghĩ hay là trốn học và rong chơi ngoài đồng nội.
Trời sao mà ấm đến thế, trong trẻo đến thế!
Nghe thấy sáo hót ven rừng và trên cánh đồng Ríp-pe, sau xưởng cưa, lính Phổ đang tập. Tất cả những cái đó cám dỗ tôi hơn là quy tắc về phân từ; nhưng tôi cưỡng lại được, và ba chân bốn cẳng chạy đến trường.
Khi qua trước trụ sở xã, tôi thấy có nhiều người đứng trước bảng dán cáo thị có lưới che. Từ hai năm nay, chính từ chỗ ấy, lan đến chúng tôi mọi tin chẳng lành, những cuộc thất trận, những vụ trưng thu, những mệnh lệnh của ban chỉ huy Đức; và tôi nghĩ mà không dừng chân: “Lại có chuyện gì nữa đây?”.
Nhãn:
Ban tron van nghe
Thứ Bảy, 11 tháng 11, 2023
Thơ sưu tầm: Trông lên - Huy Cận - Nguồn: Thi viện
TRÔNG LÊN
Nằm im dưới gốc cây tơ,
Nhìn xuân trải lụa muôn tờ lá non.
Gió se dòng mộng tuôn giòn,
Đem theo hương vị đời ngon ngàn đời.
Gió đưa hơi, gió đưa hơi,
Lá thơm như thể da người: lá thơm...
Da chiều mới tỏ sao hôm
Màu thanh thiên đã và ôm giữa hồn.
Giữa trời hình lá con con
Trời xa sắc biển, lá thon mình thuyền.
Gió qua là ngọn triều lên
Hiu hiu gió đẩy thuyền trên biển trời.
Chở hồn lên tận chơi vơi
Trăm chèo của Nhạc, muôn lời của Thơ.
Quên thân như đã quên giờ
Tê mê cõi biếc bến bờ là đâu.
Huy Cận
Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Ngọc Ánh minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Sáu, 10 tháng 11, 2023
Thứ Năm, 9 tháng 11, 2023
Thơ sưu tầm - Der Sänger - Johann Wolfgang von Goethe - Nguồn: Thi viện
Der Sänger
"Was hör' ich draußen vor dem Tor,
Was auf der Brücke schallen?
Lass den Gesang vor unserm Ohr
Im Saale widerhallen!"
Der König sprach's, der Page lief;
Der Knabe kam, der König rief:
"Lasst mir herein den Alten!"
"Gegrüßt seid mir, edle Herrn,
Gegrüßt ihr, schöne Damen!
Welch reicher Himmel! Stern bei Stern!
Wer kennt ihre Namen?
Im Saal voll Pracht und Herrlichkeit
Schließ, Augen, euch; hier ist nicht Zeit,
Sich staunend zu ergötzen."
Der Sänger drückt' die Augen ein
Und schlug in vollen Tönen;
Die Ritter schauten mutig drein
Und in den Schoß die Schönen.
Der König, dem das Lied gefiel,
Ließ, ihn zu ehren für sein Spiel,
Eine goldne Kette holen.
"Die goldne Kette gib mir nicht,
Die Kette gib den Rittern,
Vor deren kühnem Angesicht
Der Feinde Lanzen splittern;
Gib sie dem Kanzler, den du hast,
Und lass ihn noch die goldne Last
Zu andern Lasten tragen.
Ich singe, wie der Vogel singt,
Der in den Zweigen wohnt;
Das Lied, das aus der Kehle dringt,
Ist Lohn, der reichlich lohnt.
Doch darf ich bitten, bitt' ich eins:
Lass mir den besten Becher Weins
In purem Golde reichen."
Er setzt' ihn an, er trank ihn aus:
"O Trank voll süßer Labe!
O wohl dem hoch beglückten Haus,
Wo das ist kleine Gabe!
Ergeht's euch wohl, so denkt an mich
Und dankt Gott so warm, als ich
Für diesen Trunk euch danke."
Goethe
Goethe là nhà thơ Đức sinh ngày 28/08/1749 tại Frankfurt, Main. Ông mất ngày 22/3/1832 tại Weimar.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Tư, 8 tháng 11, 2023
Thơ sưu tầm - Cophtisches Lied - Johann Wolfgang von Goethe - Nguồn: Thi viện
Cophtisches Lied
Geh, gehorche meinen Winken,
Nutze deine jungen Tage,
Lerne zeitig klüger sein:
Auf des Glückes großer Waage
Steht die Zunge selten ein;
Du mußt steigen oder sinken,
Du mußt herrschen und gewinnen,
Oder dienen und verlieren,
Leiden oder triumphieren,
Amboß oder Hammer sein.
Goethe
Goethe là nhà thơ Đức sinh ngày 28/08/1749 tại Frankfurt, Main. Ông mất ngày 22/3/1832 tại Weimar.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Ba, 7 tháng 11, 2023
Thơ sưu tầm - Heideröslein - Johann Wolfgang von Goethe - Nguồn: Thi viện
Heideröslein
Sah ein Knab ein Röslein stehn,
Röslein auf der Heiden,
War so jung und morgenschön,
Lief er schnell, es nah zu sehn,
Sah's mit vielen Freuden.
Röslein, Röslein, Röslein rot,
Röslein auf der Heiden.
Knabe sprach: „Ich breche dich,
Röslein auf der Heiden!“
Röslein sprach: „Ich steche dich,
Dass du ewig denkst an mich,
Und ich will's nicht leiden.“
Röslein, Röslein, Röslein rot,
Röslein auf der Heiden.
Und der wilde Knabe brach
S Röslein auf der Heiden;
Röslein wehrte sich und stach,
Half ihm doch kein Weh und Ach,
Musst es eben leiden.
Röslein, Röslein, Röslein rot,
Röslein auf der Heiden.
Goethe
Goethe là nhà thơ Đức sinh ngày 28/08/1749 tại Frankfurt, Main. Ông mất ngày 22/3/1832 tại Weimar.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)


















