Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Sáu, 23 tháng 7, 2010

Thơ 0144: Lời vượn mẹ



























Lời vượn mẹ

Này gã săn trộm
Thôi đừng bắn nữa
Vết thương ta máu đã phun trào
Ta thảng thốt giữa đất trời chao đảo
Ghì chặt con mình
Run rẩy, đớn đau…

- Con của mẹ
Hỡi này con của mẹ!
Mẹ con ta mãi mãi sắp xa rồi!
Sữa mẹ đây con ráng mà bú lấy
Hãy bú cho no
Một lần chót trong đời!

Thương chiều nay con lạc loài côi cút
Ai sẽ chở che khi gió lạnh đêm về?
Mẹ muốn sống nhưng máu trào sôi mãi
Cánh tay giờ rời rã đến đau tê...

Ta gào thét giữa núi đồi hoang dại
Nghe rừng xanh vang vọng một oan hồn
Con ta khóc miệng phun đầy bọt sữa
Máu đen bầm loang đỏ cả hoàng hôn.

Ta sắp chết!
Hỡi con người ta sắp chết!
Sao nỡ giết nhau khi chẳng oán thù?
Ta gục xuống úp mặt vào cỏ ướt
Mắt lệ đầm đìa
Một bóng tối âm u...

Rồi ngày mai
Giữa đám người gào la ngả ngớn
Nhai thịt xương ta trong tiếng nhạc xập xình
Có ai thấy một bóng ma mù hủy diệt
Trong những lon bia đầy sủi bọt văn minh?

2000
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

























--------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn số 3 (bộ mới), tháng 6 năm 2000
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Cửa Biển số 151, tháng 10 năm 2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

1 nhận xét :

  1. bài thơ là một lời cảnh tỉnh cho những kẻ thích ăn thịt rừng

    Trả lờiXóa