Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Thơ 0341: Xuân trên đất phù sa










































XUÂN TRÊN ĐẤT PHÙ SA
 

Xuân đến kìa em, xuân đến rồi
Vườn mai thấp thoáng bóng em tôi
Lời yêu anh gởi đầu xuân mới:
Yêu hoài, yêu mãi chỉ em thôi!

Xuân đến hòa nhau một khúc ca
Dây đàn vọng cổ bỗng mượt mà
Ngả nghiêng cạn chén cùng mây nước
Đất rồng bay lượn ta với ta.

Xuân đến đung đưa những tiếng cười
Áo bà ba thắm tuổi đôi mươi
Nón lá chợt che hồn trinh nữ
Để người ngơ ngác ngắm xuân tươi.

Xuân đến trăng lên cũng ửng hồng
Hoàng hôn đỏ nắng, nắng mênh mông
Đàn trâu theo trẻ qua cầu mới
Câu hát ngô nghê vọng khắp đồng.

Xuân đến tung tăng những cánh diều
Mẹ già vẫn đợi đứa con yêu
Khách lạ về đâu sao đứng khóc
Nhà ai bếp đỏ khói liêu xiêu?...


2013

Thanh Trắc Nguyễn Văn

























---------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 588 ngày 6.1.2015

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet 

6 nhận xét :

  1. mùa xuân mới tình yêu mới

    Trả lờiXóa
  2. Xuân đến trăng lên cũng ửng hồng
    Hoàng hôn đỏ nắng, nắng mênh mông
    Đàn trâu theo trẻ qua cầu mới
    Câu hát ngô nghê vọng khắp đồng.


    thơ hay quá

    Trả lờiXóa
  3. Xuân đã về, Xuân đã về

    Trả lờiXóa
  4. Xuân đến tung tăng những cánh diều
    Mẹ già vẫn đợi đứa con yêu
    Khách lạ về đâu sao đứng khóc
    Nhà ai bếp đỏ khói liêu xiêu?...

    cảm động

    Trả lờiXóa
  5. Xuân đến cũng là mùa tình yêu đến

    Trả lờiXóa