Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2023

Thơ Lục Bát tháng 5.2023 P5 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo: Khàn


41. DÒNG SÔNG NHỚ

Thuyền em về cuối con sông
Nước phù sa chảy cản cong mái chèo
Hoàng hôn nhuộm đỏ sông chiều
Dùng dằng sóng đẩy thuyền theo bến nào?

Sông quằn con lũ dâng cao
Đê gầy cong mái nép vào hàng tre.
Cuốc kêu thao thức cuối hè
Gọi thu dâng lũ nước về tràn sông.

Em đi đến cuối sông Hồng.
Có còn kịp hái nhãn lồng Hưng yên
Lênh đênh sóng táp mạn thuyền
Bao giờ lặng gió bình yên bến chờ ?

Sông đầy trời vẫn còn mưa
Lòng anh khắc khoải cho mùa lũ lên
Mong em về bến bình yên
Không còn tiếng cuốc đêm đêm gọi – chờ!

Hồ Đình Bắc


Photo: Khàn


Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2023

Thơ Lục Bát tháng 5.2023 P4 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo: Nguyễn Đình Tròn


31. SUY NGẪM TRƯỚC MỘ NGUYỄN DU

Một ngày về với Nghi Xuân
Hương thơm con thắp mộ phần chỉn chu
Cụ ơi trong cõi phù du
Trầm luân bao kiếp mới tu thành người

Mượn Kiều, cụ khóc cụ cười
Thương cho nhân thế cuộc đời khổ đau
Riêng thân con gái nát nhàu
Ê chề chìm nổi cụ đau đớn lòng

Cụ cười, nước mắt lưng tròng
Tình yêu Kim Thúy mắc vòng trái ngang
Thiên tài quốc sắc thế gian
Mà sao mệnh bạc nghĩ càng xót xa

Đạo người cụ đã chỉ ra
"Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài"
"Chữ tài liền với chữ tai"
Nghĩ trong nhân thế mấy ai thoát vòng

Lời người con khắc đáy lòng
Se se ngọn gió... vẽ vòng khói nhang
Rưng rưng mắt lệ hai hàng...

Trần Thị Kim Cúc


Photo: Nguyễn Đình Tròn


Thứ Năm, 25 tháng 5, 2023

Thơ bạn thơ Trần Thanh: Ru Em Ngày Lễ Tình Nhân

Thiếu nữ áo dài trắng


RU EM NGÀY LỄ TÌNH NHÂN
        
(cảm tác từ bài thơ Ru Em Vào Xuân của Thanh Trắc Nguyễn Văn)
Trời xanh ru nắng trên cao
Lời Anh theo ngọn gió vào ru Em
Ru Em say giấc ngủ êm
Đưa Em nhẹ bước vào miền ước mơ.

Biển xanh ru sóng xô bờ
Ru Em bằng những lời thơ ấm nồng
Xuân sang sót ngọn gió Đông
Lời ru như tấm chăn hồng ấp quanh.

Ru Em Anh cũng ru Anh
Ru cho mơ ước sớm thành Em ơi
Lời ru cho đũa thành đôi
Cùng nhau đi suốt cuộc đời nhé Em.

Heo may ru nắng ngủ quên
Ru Em ru cả nỗi niềm… yêu Em

Trần Thanh


Thiếu nữ áo hồng


Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2023

Bài thơ Mẹ Thành Cổ Tích - Cảm nhận của bạn Luan Trannhu

Mẹ già


BÀI THƠ MẸ THÀNH CỔ TÍCH - CẢM NHẬN CỦA BẠN Luan Trannhu

1. Thật tuyệt vời cho bài thơ. Chúc tác giả có buổi tối thật hạnh phúc.

2. Đây là lần thứ tư mình đọc lại bài thơ này của Thanh Trắc Nguyễn Văn. Thơ đầy cảm xúc, man mác nỗi buồn từ biệt. Thơ đặc sắc lắm bạn hiền ơi.

Luan Trannhu


Cảm nhận của bạn Luan Trannhu


Thứ Năm, 18 tháng 5, 2023

Thơ Lục Bát tháng 5.2023 P3 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo: Lam Thanh


21. THÁNG NĂM Ở LÀNG

Thanh minh Cốc Vũ qua rồi
Đọt sen vừa nhú, trời hơi trở nồm
Hèn chi vào quãng chiều hôm
Cuốc kêu như dỗi như hờn đồng xa

Rụt rè cành phượng trổ hoa
Quãng gần trưa, nắng đã nhòa bóng cây
Trời cao tận chín tầng mây
Vo tròn chiếc bóng đôi cây cổng làng

Phố quê, hè mới vừa sang
Lúa chiêm giờ đã chớm vàng đầu bông

Lê Hải Châu


Photo: Lam Thanh


Thứ Tư, 17 tháng 5, 2023

Thơ sưu tầm: Cần thiết - Nguyên Sa - Nguồn: Thi viện

Thiếu nữ xinh


CẦN THIẾT

Không có anh lấy ai đưa em đi học về
Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học
Ai lau mắt cho em ngồi khóc
Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa
Những lúc em cười trong đêm khuya
Lấy ai nhìn những đường răng em trắng
Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh
Lúc sương mờ ai thở để sương tan
Ai cầm tay cho đỏ má hồng em
Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc...

Không có anh nhỡ một mai em khóc
Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi
Tóc sẽ dài thêm mớ tóc buồn thơ

Không có anh thì ai ve vuốt
Không có anh lấy ai cười trong mắt
Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong
Ai cầm tay mà dắt mùa xuân
Nghe đường máu run từng cành lộc biếc

Không có anh nhỡ ngày mai em chết
Thượng đế hỏi anh sao tóc em buồn
Sao tay gầy, sao đôi mắt héo hon
Anh sẽ phải cúi đầu đi về địa ngục...

Nguyên Sa

Nguyên Sa (1/3/1932 - 18/4/1998) tên thật là Trần Bích Lan, còn có bút danh Hư Trúc. Ông là một nhà thơ lãng mạn Việt Nam nổi tiếng từ thập niên 1950, với những tác phẩm nổi danh như Áo lụa Hà Đông, Paris có gì lạ không em, Tuổi mười ba, Tháng sáu trời mưa, v.v...

Thiếu nữ xinh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Ba, 16 tháng 5, 2023

Thơ sưu tầm: Áo lụa Hà Đông - Nguyên Sa - Nguồn: Thi viện

Photo by LaLin


ÁO LỤA HÀ ĐÔNG

Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

Em không nói đã nghe lừng giai điệu
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng

Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

Nguyên Sa

Nguyên Sa (1/3/1932 - 18/4/1998) tên thật là Trần Bích Lan, còn có bút danh Hư Trúc. Ông là một nhà thơ lãng mạn Việt Nam nổi tiếng từ thập niên 1950, với những tác phẩm nổi danh như Áo lụa Hà Đông, Paris có gì lạ không em, Tuổi mười ba, Tháng sáu trời mưa, v.v...

Photo by LaLin


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by LaLin minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 15 tháng 5, 2023

Thơ 0442: Màu Hoa Tường Vi

Thiếu nữ áo trắng và hoa tường vi


MÀU HOA TƯỜNG VI

Hoa tường vi tim tím
Chợt yêu rồi xa xôi
Chợt quên rồi chợt nhớ
Màu hoa hồng màu môi.

2023

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Thiếu nữ áo trắng và hoa tường vi


Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2023

Thơ Lục Bát tháng 5.2023 P2 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo: Tự Do


11. CƠN MƯA VÀNG

Đôi tuần nắng cuối tháng Tư
Cơn mưa vào hạ ngọt lừ chiều nay
Mặt trời trốn hẳn vào mây
Gió cuồng như thể một bầy ngựa hoang

Thinh không sấm nổ ùng oàng
Đàn cò sợ hãi tạt sang bãi hà
Trắng đồng trắng bãi mưa sa
Nước dâng ngập đám cỏ gà triền đê

Mặc cho gió vẫn tùng bê
Mấy ông đặt vội vó bè ngoài sông
Le te cá lội ngược dòng
Cầu vồng dựng phía trời đông rõ dần

Lê Hải Châu


Photo: Hou Ng


Thứ Bảy, 13 tháng 5, 2023

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Nắng tươi - Hàn Mặc Tử

Góc Nhỏ Văn Thơ


NẮNG TƯƠI

"Mây hờ không phủ đồi cao nữa,
Vì cả trời xuân tắm nắng tươi...
Hơi nắng dịu dàng đầy nũng nịu,
Sau rào, khẽ kiếm cặp môi tươi...

Môi tươi thiếu nữ vừa trang điểm,
Nắng mới âm thầm trước hết hôn,
Đưa má hồng đào cho nắng nhuộm,
Tình thay! Một vẻ ngọt và ngon...

Lá xuân sột soạt trong làn nắng,
Ta ngỡ, em ơi, vạt áo hường,
Thứ áo ngày xuân em mới mặc,
Lòng ta rộn rã nỗi yêu đương.

Hàn Mặc Tử (trích tập "Gái quê" - 1936)


Photo by Trung Vq


Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2023

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Vụng về thương nhớ - Giang Tuấn Đạt

Góc Nhỏ Văn Thơ


VỤNG VỀ THƯƠNG NHỚ 

Em có thấy Hạ lang thang trên phố
Rất vô tư với những bước chân trần
Như thể tôi và em ngày nhỏ
Trưa Hà thành xao xác tiếng ve ngân.

Em có thấy Hạ về trong sắc phượng
Thẹn thùng chi, hồng cả nước hồ Gươm
Giống em quá - trước mấy dòng đa cảm
Viết dở dang tôi tặng lúc tan trường.


Photo by Hoàng Mạnh Quyết


Thứ Năm, 11 tháng 5, 2023

Thơ sưu tầm: Khát vọng - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

Nguyễn Thị Trúc Ngân


KHÁT VỌNG

Ngày còn bé ta mơ trăng tháng tám
Giữa đêm rằm bầy cỗ, vui chơi
Cùng bạn nhỏ rước đèn múa hát
Trống ếch lùng tùng náo nức trăng vui

Khi lớn khôn ước mơ càng cháy bỏng
Vai kề vai nghe rộn tiếng tim yêu
Trải tâm tư dưới trời trăng sáng
Cuộc đời ơi, đẹp biết bao nhiêu!

Chỉ thế thôi ư? Ta còn mơ ước
Thành nhà thơ ca ngợi cuộc đời
Những vần thơ cùng du hành vũ trụ
Sưởi ấm vừng trăng lạnh niềm vui

Đâu chỉ lên trăng, thơ ta còn bay khắp
Theo những con tàu cập bến các vì sao
Như lòng ta chẳng bao giờ nguôi khát vọng
Biết bay rồi, ta lại muốn bay cao

1962

Xuân Quỳnh

Ghi chú: Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.


Nguyễn Thị Trúc Ngân


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Nguyễn Thị Trúc Ngân minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2023

Thơ Lục Bát tháng 5.2023 P1 (nguồn Lục Bát Việt Nam)



1. ÁO DÀI VIỆT NAM

Lụa mềm ôm dáng ngọc xinh
Áo dài đất Việt tôn vinh bao đời
Gió vui quấn quýt không rời
Thi nhân ngả bút gieo lời thơ say

Làm duyên tà áo tung bay
Đắm hồn quân tử ngất ngây ngắm nhìn
Chị em phụ nữ tự tin
Thướt tha duyên dáng giữ gìn nét quê.

Lê Duyên




Thứ Ba, 9 tháng 5, 2023

Thơ sưu tầm: Ghét - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

Nguyễn Thị Trúc Ngân


GHÉT

Một tiếng cười khanh khách
Từ phòng múa vọng sang
Anh cau mặt ngừng đàn
Và quát to: “Trật tự!

Cười thì như chợ vỡ
Nhảy với múa suốt ngày
Tôi có con sau này
Sẽ cho làm nghề khác!”

Cô lườm sang phòng nhạc:
Rõ ghét cái anh chàng
Chẳng nghĩ lúc cưa đàn
Làm người ta mất ngủ

Lúc nào cũng nhăn nhó
Có mấy lúc cười đâu
Mình có con ngày sau
Sẽ không cho học nhạc

Hai người luôn xung khắc
Thường cố chấp lẫn nhau
Một cử chỉ không đâu
Cũng lọt vào con mắt

Một hôm, dưới dàn nhạc
Anh bỗng ngước nhìn lên
Đẹp sao! Anh thầm khen
Một dáng người con gái

Cả cuộc đời mở hội
Trên tà áo bay bay
Cả đất trời quay quay
Trong bước ai uyển chuyển

Tiếng đàn anh luyến luyến
Nghe đầm ấm ngọt ngào
Lòng cô bỗng xôn xao
Say mê theo nhịp múa

Và từ sau hôm đó
Họ sánh bước bên nhau
Anh cúi sát mái đầu
Cùng người yêu anh nói:
“Nếu anh có con gái
Nó sẽ múa như em”
Cô mỉm cười tiếp thêm:
“Trai, em cho học nhạc”

Niềm yêu lên khoé mắt
Vằng vặc ánh trăng đêm
Ai biết đâu chữ “ghét”
Là nhịp cầu nối duyên

1962

Xuân Quỳnh


Ghi chú:
Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.

Nguyễn Thị Trúc Ngân


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Nguyễn Thị Trúc Ngân minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 8 tháng 5, 2023

Thơ sưu tầm: Mùa hoa roi - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

Nguyễn Thị Trúc Ngân


MÙA HOA ROI

Bây giờ mùa hoa roi
Trắng một vùng Quảng Bá
Sóng ven hồ cứ vỗ
Anh một vùng cây tre

Ta đến rồi ta đi
Bao lần anh có nhớ
Dưói vòm cây lặng lẽ
Dưới vòm cây chờ mong

Cánh buồm trôi ngoài sông
Bò tập cày trên bãi
Nâu một vùng đất mới
Đợi tay người gieo trồng...

Anh có đi cùng em
Đến những miền đất lạ
Đến những mùa hái quả
Đến những ngày thương yêu

Qua nắng sớm mưa chiều
Qua chặng đường tàn phá
Qua rất nhiều nỗi khổ
Qua rất nhiều niềm vui...

Anh có nghe hoa rơi
Quanh chỗ mình đứng đó
Hoa ơi sao chẳng nói
Anh ơi sao lặng thinh
Đốt lòng em câu hỏi:
"Yêu em nhiều không anh?"

Xuân Quỳnh

Ghi chú: Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.


Nguyễn Thị Trúc Ngân


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Nguyễn Thị Trúc Ngân minh họa sưu tầm từ internet.

Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2023

Thơ sưu tầm: Lời ru của Mẹ - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

Nguyễn Thị Trúc Ngân


LỜI RU CỦA MẸ

Lời ru ẩn nơi nào
Giữa mênh mang trời đất
Khi con vừa ra đời
Lời ru về mẹ hát

Lúc con nằm ấm áp
Lời ru là tấm chăn
Trong giấc ngủ êm đềm
Lời ru thành giấc mộng

Khi con vừa tỉnh giấc
Thì lời ru đi chơi
Lời ru xuống ruộng khoai
Ra bờ ao rau muống

Và khi con đến lớp
Lời ru ở cổng trường
Lời ru thành ngọn cỏ
Đón bước bàn chân con

Mai rồi con lớn khôn
Trên đường xa nắng gắt
Lời ru là bóng mát
Lúc con lên núi thẳm
Lời ru cũng gập ghềnh
Khi con ra biển rộng
Lời ru thành mênh mông.

Xuân Quỳnh

Ghi chú: Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi. 


Nguyễn Thị Trúc Ngân


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Nguyễn Thị Trúc Ngân minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Bảy, 6 tháng 5, 2023

Thơ sưu tầm: Tình trai - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Photo by Xuân Lan


TÌNH TRAI

Tôi nhớ Rimbaud với Verlaine,
Hai chàng thi sĩ choáng hơi men,
Say thơ xa lạ, mê tình bạn,
Khinh rẻ khuôn mòn, bỏ lối quen.

Những bước song song xéo dặm trường,
Đôi hồn tươi đậm ngát hoa hương,
Họ đi, tay yếu trong tay mạnh,
Nghe hát ân tình giữa gió sương.

Kể chi chuyện trước với ngày sau;
Quên gió môi son với áo màu;
Thây kệ thiên đường và địa ngục!
Không hề mặc cả, họ yêu nhau.

Xuân Diệu

Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Photo by Xuân Lan


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Xuân Lan minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 5 tháng 5, 2023

Thơ sưu tầm: Phải nói - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Photo by Xuân Lan


PHẢI NÓI

“Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ?
Anh tham lam, anh đòi hỏi quá nhiều.
Anh biết rồi, em đã nói em yêu;
Sao vẫn muốn nhắc một lời đã cũ?”

- Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ,
Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng;
Không tỏ hay, yêu mến cũng là không,
Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch.
Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích,
Em biết không? anh tìm kiếm em hoài.
Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai,
Thì ân ái có bao giờ lại cũ?

Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ,
Phải nói yêu, trăm bận đến ngàn lần;
Phải mặn nồng cho mãi mãi đem xuân,
Đem chim bướm thả trong vườn tình ái.
Em phải nói, phải nói, và phải nói:
Bằng lời riêng nơi cuối mắt, đầu mày,
Bằng nét vui, bằng vẻ thẹn, chiều say,
Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết,
Bằng im lặng, bằng chi anh có biết!
Cốt nhất là em chớ lạnh như đông,
Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng,
Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ.

Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ.

Xuân Diệu

Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Photo by Xuân Lan


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Xuân Lan minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 4 tháng 5, 2023

Thơ sưu tầm: Huyền Diệu - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Photo by Xuân Lan


XA CÁCH

Tặng Đỗ Đức Thu

Có một bận em ngồi xa anh quá,
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn.
Em xích gần thêm một chút: anh hờn.
Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa.
Anh sắp giận. Em mỉm cười, vội vã
Đến kề anh, và mơn trớn: “em đây!”
Anh vui liền, nhưng bỗng lại buồn ngay. -
Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.

Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
Ôi trời xa, vừng trán của người yêu!
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng.
Dầu tin tưởng: chung một đời, một mộng.
Em là em; anh vẫn cứ là anh.
Có thể nào qua Vạn Lý Trường Thành
Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật.

Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất,
Quá khứ anh, anh không nhắc cùng em.
- Linh hồn ta u ẩn tựa ban đêm,
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ
Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
Anh muốn vào dò xét giấc em mơ.
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng như em giấu những điều quá thực...

Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!
Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!
Hãy khăng khít những cặp môi gắn chặt
Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:
“Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!”

Xuân Diệu

Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Photo by Xuân Lan


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Xuân Lan minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Tư, 3 tháng 5, 2023

Thơ sưu tầm: Huyền Diệu - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Photo by Xuân Lan


YÊU

Yêu, là chết ở trong lòng một ít,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?
Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu;
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết.

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt,
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!
- Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,
Những người si theo dõi dấu chân yêu;
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.
Và tình ái là sợi dây vấn vít.
Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Xuân Diệu

Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Photo by Xuân Lan


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Xuân Lan minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Ba, 2 tháng 5, 2023

Thơ sưu tầm: Huyền Diệu - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Xuân Lan


HUYỀN DIỆU

Les parfums, les couleurs et les sons se répondent

Này lắng nghe em khúc nhạc thơm
Say người như rượu tối tân hôn;
Như hương thấm tận qua xương tuỷ,
Âm điệu, thần tiên, thấm tận hồn.

Hãy tự buông cho khúc nhạc hường
Dẫn vào thế giới của Du Dương
Ngừng hơi thở lại, xem trong ấy
Hiển hiện hoa và phảng phất hương...

Hãy nghe lẫn lộn ghé bên tai
Giọng suối, lời chim, tiếng khóc người;
Hãy uống thơ tan trong khúc nhạc
Ngọt ngào kêu gọi thuở xa khơi...

Rồi khi khúc nhạc đã ngừng im
Hãy vẫn ngừng hơi nghe trái tim
Còn cứ run hoài, như chiếc lá
Sau khi trận gió đã im lìm.

Xuân Diệu

Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.

Xuân Lan


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Xuân Lan minh họa sưu tầm từ internet.