Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012

Thơ 0287: Khi người say biết yêu












































KHI NGƯỜI SAY BIẾT YÊU

Xin cạn hết những gì cay đắng nhất
Cốc em dâng rượu vẫn ngọt ngào
Ta đã uống từ những tháng ngày điên đảo
Uống thì nhiều
Nào đã hết thương đau. 

Ta đã có bao lầu đài cao ngất
Rương chất đầy vàng ngọc, kim cương
Ta cũng có một gia đình vợ hiền, con thảo
Sao cứ mãi khát thèm
Lời õng ẹo yêu đương?

Ta ngụp lặn giữa bạc bài, khói thuốc
Xác thịt mập mờ cùng một lũ ma trơi
Chúng tán tụng ta: Người Hùng Bất Tử
Có đủ chức quyền
Và những bóng hoa khôi! ...
                                   
Ta căm ghét những ngôn từ giả dối
Môi mắt dỗi hờn toàn toan tính thiệt hơn
Người với người cứ đeo đầy mặt nạ
Lời thật lòng
Sao phải ướp mật hương thơm?

Em cũng thế cứ như một loài rắn độc
Biến bao đại gia thành những kẻ không nhà
Ta cũng thế cứ như bọ dòi ăn xác chết
Vợ con bây giờ
Thành kẻ lạ người xa...

Xin cạn hết những gì cay đắng nhất
Cốc rượu chông chênh bóng địa ngục, thiên đường
Uống để chửi rượu pha toàn thuốc độc
Uống chỉ để mỉm cười
Rượu đúng nước mắt quê hương!

Xin tạ lỗi bao công trình rút ruột
Cầu thông xe rồi cứ rạn nứt lung lay!
Xin tha thứ hỡi những oan hồn than khóc
Cao ốc đổ nhào
Vôi vữa hóa tro bay...

Ta mê mải ký các hợp đồng ma quỉ
Chẳng xót thương mình và cũng chẳng biết yêu ai
Khi biết yêu thì trái tim rơi vỡ
Cốc rượu đầy
Chỉ tràn lệ đắng cay.

Nhớ những lúc ta khóc quỳ trước Chúa
Người thương ta trao mảnh gương trời
Ta lơ đễnh nhét trăng vào túi
Túi thủng rồi
Trăng vẫn không rơi.

Giờ sắp sửa sa vòng lao lý
Bước liêu xiêu ra đối chất quan tòa
Ta soi mãi chẳng biết là mình hay ác quỷ
Ác quỷ đang cười
Hay kẻ khóc chính là ta?

Xin cạn hết những gì cay đắng nhất
Rượu chưa say sao vấp té bao lần?
Ta gục chết bởi ta Người Hùng Bất Tử
Lại tự đắm chìm
Trong ánh mắt giai nhân...

2007
(Tập thơ Giọt Lệ Trăng - NXB Văn Nghệ 2010)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




----------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã đăng trong Tập thơ riêng Giọt Lệ Trăng - NXB Văn Nghệ 2010

Ghi chú: ảnh của nhiếp ảnh gia Dương Quốc Định và ảnh biếm họa sưu tầm từ internet

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét