Thứ Năm, 10 tháng 8, 2023

Thơ sưu tầm - Chưa bao giờ buồn thế - Cung Trầm Tưởng - Nguồn: Thi viện

Người đẹp Ngọc Ánh


CHƯA BAO GIỜ BUỒN THẾ

Lên xe tiễn em đi
chưa bao giờ buồn thế
trời mùa đông Paris
suốt đời làm chia ly

Tiễn em về xứ mẹ
anh nói bằng tiếng hôn
không còn gì lâu hơn
một trăm ngày xa cách

Ga Lyon đèn vàng
tuyết rơi buồn mênh mang
cầm tay em muốn khóc
nói chi cũng muộn màng

Hôn nhau phút này rồi
chia tay nhau tức khắc
khóc đi em, khóc đi em
hỡi người yêu xóm học
để sương thấm bờ đêm
đường anh đi tràn ngập lệ buồn em...

Ôi đêm nay
chưa bao giờ buồn thế
trời mùa đông Paris
suốt đời làm chia ly

Tàu em đi tuyết phủ
toa anh lạnh gió đầy
làm sao anh không rét
cho ấm mộng đêm nay
và mơ ngon trên khắp nẻo đường rầy!

Trời em mơ có sao
mình anh đêm ở lại
trời mùa đông Paris
không bao giờ có sao
trời mùa đông Paris
chưa bao giờ buồn thế!

Cung Trầm Tưởng

Ghi chú: Cung Trầm Tưởng (1932 - 9/10/2022) sinh tại Hà Nội, vào Sài Gòn năm lên 17 tuổi. Ông du học tại Pháp và Hoa Kỳ, tốt nghiệp bằng kỹ sư. Ông cũng là trung tá không quân trong Quân lực Việt Nam cộng hoà, sau định cư tại Hoa Kỳ đến khi mát.


Người đẹp Ngọc Ánh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Người đẹp Ngọc Ánh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Tư, 9 tháng 8, 2023

Thơ sưu tầm - Đà Lạt - Bùi Chí Vinh - Nguồn: Thi viện

Người đẹp Ngọc Ánh


ĐÀ LẠT

Nghe nói hồi xưa toàn tướng tá
Chọn cao nguyên làm chỗ cắm dù
Ta gốc dân thường nên thấy lạ
Vén sương mù cổ tích coi chơi

Y rằng Đà Lạt như con gái
Trinh nữ hồn nhiên mọc dọc đường
Hoa nào lúc nở đều e lệ
Hèn gì vua chúa chẳng du dương

Có điều thiên hạ như bông cải
Ra chợ lềnh khênh xếp đợi thời
Ta muốn kiếm một ông Lý Bạch
Ai ngờ Thủy tạ thiếu trăng soi

Đất đai cũng thể như gươm giáo
Dàn trận xông lên tím mặt mày
Một hôm ta xách tiền mua núi
Thấy vàng trong đá tựa tro bay...

Bùi Chí Vinh

Ghí chú: Bùi Chí Vinh sinh ngày 23-10-1954, hiện đang sống tại Sài Gòn. Lĩnh vực sáng tác: thơ, truyện thiếu nhi, viết kịch bản phim.

Người đẹp Ngọc Ánh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Người đẹp Ngọc Ánh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Ba, 8 tháng 8, 2023

Thơ sưu tầm - Cô nương ngày Tết - Bùi Chí Vinh - Nguồn: Thi viện

Cô gái xinh đẹp Ngọc Ánh


CÔ NƯƠNG NGÀY TẾT

Mười hai tháng cô nương già chát
Dè đâu xuân đến "lẳng" ra liền !
Giống như ngọn sóng anh ngồi hát
Nịnh đầm tiểu muội một hơi : em...

Thì em vẫn là em áo trắng
Nhất quỉ, nhì ma, thứ ba... huề
Anh cao lớn mà chân thì ngắn
Bước hoài vẫn bị gọi nhà quê

Muội tuyên bố đón xuân tiết kiệm
Sơ sơ chỉ một hũ kiệu hành
May thay, con mắt không hà tiện
Khai vị đầu năm, biết liếc anh

Biết liếc anh... nghĩa là chóng lớn
Một năm mới đó, đã bay vèo
Anh tự cắt cái đuôi cà chớn
Lên đồ, đứng cạnh sợi dây leo !

Cười như cô nương, khóc như tiểu muội
Anh biết sao mà dỗ bây giờ ?
Thà mùng một trái tim anh chết đuối
Mùng hai anh lại nhảy lên bờ...
... làm thơ !

Bùi Chí Vinh

Ghí chú: Bùi Chí Vinh sinh ngày 23-10-1954, hiện đang sống tại Sài Gòn. Lĩnh vực sáng tác: thơ, truyện thiếu nhi, viết kịch bản phim.


Cô gái xinh đẹp Ngọc Ánh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Cô gái xinh đẹp Ngọc Ánh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 7 tháng 8, 2023

Thơ sưu tầm - Chiếc gương thần đời mới - Bùi Chí Vinh - Nguồn: Thi viện

Cô gái xinh đẹp Ngọc Ánh


CHIẾC GƯƠNG THẦN ĐỜI MỚI

Em có một bí mật
Giấu trong chiếc gương thần
Bà phù thuỷ gian ác
Soi vào thành đoan trang

Từ đó Bảy chú lùn
Không cần nàng Bạch Tuyết
Chàng Hoàng tử đẹp trai
Cũng bỏ đi mất biệt

Bao nhiêu chuyện cổ tích
Bỗng thừa thãi trên đời
Nhớ chiếc gương bất diệt
Có tên là..."Lứa Đôi"!

Bùi Chí Vinh

Ghí chú: Bùi Chí Vinh sinh ngày 23-10-1954, hiện đang sống tại Sài Gòn. Lĩnh vực sáng tác: thơ, truyện thiếu nhi, viết kịch bản phim.


Cô gái xinh đẹp Ngọc Ánh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Cô gái xinh đẹp Ngọc Ánh minh họa sưu tầm từ internet.

Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2023

Thơ sưu tầm - Bí mật mỗi con đường - Bùi Chí Vinh - Nguồn: Thi viện

Cô gái xinh đẹp Ngọc Ánh


BÍ MẬT MỖI CON ĐƯỜNG

Chắc chắn là rất nhiều dấu chân đi qua
Chồng chất lên nhau làm người ta có tuổi
Anh chưa làm được gã gác - cửa - thời - gian
Gỡ các dấu chân để tìm sương khói

Chắc chắn là dưới những chiếc guốc, những đôi giày không biết nói
Các đôi lứa yêu nhau đã phát biểu ồn ào
Như anh đã dụi đầu vào vai em mệt mỏi
Thả lại trên đường đúng mười ngón xôn xao

Đã có cái hôn quá khứ rất nhiệm mầu
Cho vành môi hết thời kỳ tái mét
Đã thú nhận nhau những cuộc tình đầu
Cho hai gót chụm dần đêm vĩnh biệt

Chắc chắn là sẽ còn hoài dấu vết
Dấu ngón chân em, vết cứa anh mà
Và chắc chắn ở chỗ nào bí mật
Có ai tình cờ nhắc một ai xa.

Bùi Chí Vinh

Ghí chú: Bùi Chí Vinh sinh ngày 23-10-1954, hiện đang sống tại Sài Gòn. Lĩnh vực sáng tác: thơ, truyện thiếu nhi, viết kịch bản phim.


Cô gái xinh đẹp Ngọc Ánh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Cô gái xinh đẹp Ngọc Ánh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2023

Ngâm thơ: Đi Tìm Câu Hát Trương Chi - thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn - diễn ngâm Thanh Thủy

Trương Chi


NGÂM THƠ: ĐI TÌM CÂU HÁT TRƯƠNG CHI - THƠ: THANH TRẮC NGUYỄN VĂN - NGHỆ SĨ NGÂM THƠ: THU THỦY.



Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2023

Thơ sưu tầm: Tương tư chiều - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Photo by LaLin


TƯƠNG TƯ CHIỀU

Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm;
Anh nhớ em, em hỡi! anh nhớ em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.
Mà ánh sáng đều hoà cùng bóng tối.
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;
Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;
Mây theo chim về dãy núi xa xanh
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ
Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ.

Thôi hết rồi! còn chi nữa đâu em!
Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm.
Với sương lá rụng trên đầu gần gũi,
Thôi đã hết hờn ghen và giận tủi.
(Được giận hờn nhau! sung sướng bao nhiêu!)
Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều
Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh.

Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.
Anh nhớ em, anh nhớ lắm! em ơi!
Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi,
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời.
Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm.
Em! xích lại! và đưa tay anh nắm!

Xuân Diệu

Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Photo by LaLin


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by LaLin minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 3 tháng 8, 2023

Thơ sưu tầm: Chiều - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Photo by LaLin


CHIỀU

                       Tặng Nguyễn Khắc Hiếu

Hôm nay, trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn...
Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,
Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.
Phất phơ hồn của bông hường,
Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng.
Nghe chừng gió nhớ qua sông,
E bên lau lách thuyền không vắng bờ.
- Không gian như có dây tơ,
Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu.
Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,
Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn...

Xuân Diệu

Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Photo by LaLin


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by LaLin minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Tư, 2 tháng 8, 2023

Thơ sưu tầm: Vội vàng - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Photo by LaLin


VỘI VÀNG

                    Tặng Vũ Đình Liên

           Tôi muốn tắt nắng đi
           Cho màu đừng nhạt mất;
           Tôi muốn buộc gió lại
           Cho hương đừng bay đi.

Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
Này đây lá của cành tơ phơ phất;
Của yến anh này đây khúc tình si.
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi.
Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa;
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.
Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian,
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại!
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,
Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt...
Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa...
Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,
                   Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Xuân Diệu

Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Photo by LaLin


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by LaLin minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2023

Thơ 0445: Cổng làng

Cổng làng


CỔNG LÀNG

Bao năm thăm lại cổng làng
Thấy chim tha cọng nắng vàng cuối thu
Ngõ quê cỏ đốt khói mù
Nhà ai đàn gáo kéo du dương buồn?

Cổng làng gió táp mưa tuôn
Tuổi thơ có đám chuồn chuồn đậu chơi
Cánh diều ngày ấy đứt rơi
Còn vang đáy giếng tiếng cười bạn xưa.

Cổng làng ngập lửa nắng trưa
Thương cha bền bỉ kéo bừa cùng trâu
Mẹ tôi nón lá, áo nâu
Hắt hiu phiên chợ gánh rau, thúng hành...

Cổng làng gạch vỡ rêu xanh
Bao người năm cũ đã thành mây bay
Nghẹn cầm hạt thóc trên tay
Ơn quê hương vẫn từng ngày nặng mang.

Vẫy tay chào cái cổng làng
Quay lưng
Lệ ứa
Bước bàng hoàng đau...

2023

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Photo: Bạch Hoàng Dũng