Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2023
Thơ sưu tầm - Động hoa vàng (1) - Phạm Thiên Thư - Nguồn: Thi viện
ĐỘNG HOA VÀNG (1)
1
Mười con nhạn trắng về tha
Như Lai thường trụ trên tà áo xuân
Vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền
Đôi gò đào nở trên miền tuyết thơm
2
Xe lên bụi quán hoa đường
Qua sương trắng dậm phố phường úa thu
Tiếng chim ướt sũng hai mùa
Hạt rơi thêm lạnh hững hờ mây qua
3
Dế buồn dỗ giấc mù sa
Âm nao lãng đãng tơ ngà sương bay
Người về sao nở trên tay
Với hài đẫm nguyệt thêm dài gót mơ
4
Con khuyên nó hót trên bờ
Em thay áo tím thờ ơ giang đầu
Tưởng xưa có kẻ trên lầu
Ngày xuân gieo nhẹ trái cầu gấm hoa
5
Tóc dài cuối nội mây xa
Vàng con bướm nhuỵ lẫn tà huy bay
Dùng dằng tay lại cầm tay
Trao nhau khăn lụa nhớ ngày sầu đưa
6
Từ chim thuở núi xa xưa
Về đây rớt lại hạt mơ cuối rừng
Từ em khép nép hài xanh
Về qua dục nở hồn anh đoá sầu
7
Ừ thì mình ngại mưa mau
Cũng đưa anh đến bên cầu nước xuôi
Sông này chảy một dòng thôi
Mây đầu sông thẫm tóc người cuối sông
8
Ngày xưa em chửa theo chồng
Mùa xuân em mặc áo hồng đào rơi
Mùa thu áo biếc da trời
Sang đông em lại đổi dời áo hoa
9
Đường về hái nụ mù sa
Đưa theo dài một nương cà tím thôi
Thôi thì em chẳng yêu tôi
Leo lên cành bưởi nhớ người rưng rưng
10
Sao em bước nhỏ ngập ngừng
Bên cầu sương rụng mấy từng mai mơ
Đêm về thắp nến làm thơ
Tiếng chân còn vọng nửa tờ thơ tôi
Phạm Thiên Thư
Phạm Thiên Thư tên thật là Phạm Kim Long, sinh ngày 1-1-1940 xuất thân trong một gia đình đông y. Quê cha: xã Đình Phùng, Kiến Xương, Thái Bình. Quê mẹ: xã Trung Mẫu, Từ Sơn, Bắc Ninh. Sinh quán: Lạc Viên, Hải Phòng. Trú quán: Trang trại Đá Trắng, Chi Ngãi, Hải Dương (1943-1951), Sài Gòn - TP.Hồ Chí Minh (1954 đến nay).
-----------------------------------------------------------------------------------------
Động hoa vàng (2) (3) (4) (5) (6) (7) (8) (9) (10)
Ghi chú: ảnh Người đẹp Ngọc Ánh minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2023
Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Hai người Việt Nam từng được đề cử giải Nobel Văn học
2 NGƯỜI VIỆT NAM TỪNG ĐƯỢC ĐỀ CỬ GIẢI NOBEL VĂN HỌC?
Giải Nobel Văn học là một trong sáu hạng mục của giải Nobel, được trao cho tác giả từ bất kỳ quốc gia nào, theo di chúc của nhà hóa học Alfred Nobel, do Viện Hàn lâm Thụy Điển lựa chọn. Đây là một trong những giải thưởng văn chương cao quý, được trao cho những tác giả và tác phẩm để lại dấu ấn đặc biệt cho nền văn học thế giới.
Người Việt Nam được trao giải Nobel cho đến nay chỉ có Lê Đức Thọ (được đồng trao giải Nobel Hòa Bình 1973 với Henry Kissinger, nhưng từ chối nhận), nhưng trong hạng mục Nobel Văn Học trước năm 1975 đã có hai lần nhà văn Việt Nam được có tên trong danh sách đề cử.
Người đầu tiên là nhà văn, nhà báo Hồ Hữu Tường (1910 – 1980). Hồ Hữu Tường sinh tại Cần Thơ, sau đó đi Pháp du học năm 16 tuổi. Ông tham gia vào con đường chính trị theo chủ nghĩa cộng sản với Đệ Tứ Quốc tế, nhưng về sau từ bỏ để đi theo đường lối trung lập (Neutrality).
Để nói về Hồ Hữu Tường và văn chương của ông, có lẽ phải mượn lời Thụy Khuê "Tác phẩm của ông phản ảnh tính chất nổi loạn trong con người, một con người vừa trào lộng, vừa bi đát, suốt đời đi tìm phương cách giải phóng dân tộc ra khỏi mọi hình thức quản trị giáo điều: từ bị trị đến hủ tục, từ độc tôn đến độc tài, nhưng cũng suốt đời "thất bại" trong việc "chống lại định mệnh", cho đến phút chót vẫn muốn "cưỡng lại số trời" mà không được".
Trong cả cuộc đời chính trị của mình, dường như Hồ Hữu Tường luôn đóng vai phe "nổi loạn", trải qua tù tội ở tất cả các chính quyền, từ thực dân, đến quốc gia, rồi cộng sản. Ông viết nhiều tác phẩm, từ chính trị, kinh tế, triết học, đến văn học sử, tiểu thuyết, truyện ngắn... như bộ "Một thuở ngàn năm", "Hồn bướm mơ hoa", "Gái nước Nam làm gì?"... Hồ Hữu Tường từng tham gia biên soạn sách giáo khoa bậc trung học cho Bộ Giáo dục Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa vào năm 1946.
Nhãn:
Ban tron van nghe
Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2023
Thơ sưu tầm - Chút tình đầu - Đỗ Trung Quân - Nguồn: Thi viện
CHÚT TÌNH ĐẦU
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu ?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng - mối tình đầu
Mối tình đầu của tôi có gì ?
Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Lá áo người trắng cả giấc ngủ mê
Lá bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại.... mang về.
Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp
Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây
Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay...
Mối tình đầu của tôi có gì ?
Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng cũng hiểu - chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi... thành câm.
Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng
Em hái mùa hè trên cây
Chở kỷ niệm về nhà
Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.
Đỗ Trung Quân
Đỗ Trung Quân sinh ngày 19-1-1955 tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ông được mẹ là bà Đỗ Thị Hảo nuôi lớn đến năm 15 tuổi thì mẹ mất. Ông tiếp tục mưu sinh và sau khi tốt nghiệp Tú tài, ông vào học tại Viện Đại học Vạn Hạnh, là Hội viên hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1997
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Người đẹp Thùy Nguyễn minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Năm, 7 tháng 9, 2023
Thơ bạn thơ Ngọc Hoa: Khuya
KHUYA!
(Cảm tác từ bài thơ Đêm của Thanh Trắc Nguyễn Văn)
Hình như Trăng qua cửa...
Nghiêng đổ bóng bên thềm
Sương mờ giăng lối nhỏ
Rụng đầy vào hồn đêm.
Hình như Gió qua cửa...
Lùa buốt những tâm tư
Lời thề xưa hóa đá
Tan vào cõi hư vô.
Hình như Người qua cửa...
Chân bước nhẹ hư không
Để lại mùi hương cũ
Cháy tàn giữa đêm hồng.
Hình như Sầu qua cửa...
Chuốc cạn chén môi mềm
Thuyền trăng rời bến mộng
Trôi vào miền lãng quên.
Hình như Ta qua cửa...
Gửi lại những trầm luân
Tìm về nơi tĩnh lặng
Tâm nở đóa phù vân.
Hình như Bình minh cửa...
Xua tan bóng đêm dài
Hết một thời mộng mị
Ta chào ngày mới mai
Ngọc Hoa
Thứ Tư, 6 tháng 9, 2023
Thơ sưu tầm - Chia phần - Đỗ Trung Quân - Nguồn: Thi viện
CHIA PHẦN
nhận từ tháng chín
ô cửa vắng đèn
nhận từ góc phố
những ngày chân quen
nhận từ giường chiếu
hơi ấm chỗ nằm
nhận từ ký ức
buồn, vui mười năm
nhận từ kẻ lạ
đã thành tình nhân
nhận từ chia cách
giọt nước mắt thầm
nhận từ mối mọt
những đêm gặm mòn
lòng như sách cũ
nhện dài tơ giăng
gia tài ta đó
những ngày vắng không
buồn riêng ta đó
làm sao chia phần
Đỗ Trung Quân
Đỗ Trung Quân sinh ngày 19-1-1955 tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ông được mẹ là bà Đỗ Thị Hảo nuôi lớn đến năm 15 tuổi thì mẹ mất. Ông tiếp tục mưu sinh và sau khi tốt nghiệp Tú tài, ông vào học tại Viện Đại học Vạn Hạnh, là Hội viên hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1997
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Người đẹp Thùy Nguyễn minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Ba, 5 tháng 9, 2023
Thơ sưu tầm - Biển, núi, em và sóng - Đỗ Trung Quân - Nguồn: Thi viện
BIỂN, NÚI, EM VÀ SÓNG
Xin cảm ơn những con đường ven biển
Cho rất nhiều đôi lứa dẫn nhau đi
Cám ơn sóng nói thay lời dào dạt
Hàng thuỳ dương nói hộ tiếng thầm thì
Anh như núi đứng suốt đời ngóng biển
Một tình yêu vươn chạm tới đỉnh trời
Em là sóng nhưng xin đừng như sóng
Đã xô vào xin chớ ngược ra khơi
Anh như núi đứng nghìn năm chung thuỷ
Không ngẩng đầu dù chạm tới mây bay
Yêu biển vỗ dưới chân mình dào dạt
Dẫu đôi khi vì sóng núi hao gầy...
Cám ơn em dịu dàng đi bên cạnh
Biển ngoài kia xanh quá nói chi nhiều
Núi gần quá - sóng và em gần quá
Anh đủ lời để tỏ một tình yêu.
Đỗ Trung Quân
Đỗ Trung Quân sinh ngày 19-1-1955 tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ông được mẹ là bà Đỗ Thị Hảo nuôi lớn đến năm 15 tuổi thì mẹ mất. Ông tiếp tục mưu sinh và sau khi tốt nghiệp Tú tài, ông vào học tại Viện Đại học Vạn Hạnh, là Hội viên hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1997
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Người đẹp Thùy Nguyễn minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Hai, 4 tháng 9, 2023
Thơ sưu tầm - Bài học đầu cho con - Đỗ Trung Quân - Nguồn: Thi viện
BÀI HỌC ĐẦU CHO CON
Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều
Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông
Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè
Quê hương là vòng tay ấm
Con nằm ngủ giữa mưa đêm
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người
Đỗ Trung Quân
Đỗ Trung Quân sinh ngày 19-1-1955 tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ông được mẹ là bà Đỗ Thị Hảo nuôi lớn đến năm 15 tuổi thì mẹ mất. Ông tiếp tục mưu sinh và sau khi tốt nghiệp Tú tài, ông vào học tại Viện Đại học Vạn Hạnh, là Hội viên hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1997
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Người đẹp Thùy Nguyễn minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2023
Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2023
Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2023
Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Khoảng trời hố bom - Lâm Thị Mỹ Dạ
KHOẢNG TRỜI HỐ BOM - LÂM THỊ MỸ DẠ
“Tôi nhìn xuống hố bom. Nước đọng lại những khoảng trời trong vắt. Một cánh chim bay qua. Một đám mây bay qua. Cả mặt trời cũng dừng lại nơi này. Ai đã ch*t ở đây? Là ai? Là ai?... Tôi nhớ đến những người lính cảm tử, những người nữ thanh niên xung phong mà tôi đã gặp. Biết đâu họ cũng đã hoá thành một khoảng trời trong hố bom này!
Các bạn ơi! Các bạn ở nơi nào? Tôi kêu lên. Im lặng. Không có tiếng trả lời. Mà chỉ có những khoảng trời lặng lẽ vời vợi nhìn tôi.”
KHOẢNG TRỜI HỐ BOM
Chuyện kể rằng: em, cô gái mở đường
Ðể cứu con đường đêm ấy khỏi bị thương
Cho đoàn xe kịp giờ ra trận
Em đã lấy tình yêu Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửa
Ðánh lạc hướng thù, hứng lấy luồng bom...
Ðơn vị tôi hành quân qua con đường mòn
Gặp hố bom nhắc chuyện người con gái
Một nấm mồ, nắng ngời bao sắc đá,
Tình yêu thương bồi đắp cao lên...
Tôi nhìn xuống hố bom đã giết em
Mưa đọng lại một khoảng trời nho nhỏ
Ðất nước mình nhân hậu
Có nước trời xoa dịu vết thương đau
Em nằm dưới đất sâu
Như khoảng trời đã nằm yên trong đất
Ðêm đêm, tâm hồn em tỏa sáng
Những vì sao ngời chói, lung linh
Có phải thịt da em mềm mại, trắng trong
Ðã hóa thành những làn mây trắng?
Và ban ngày khoảng trời ngập nắng
Ði qua khoảng trời em - Vầng dương thao thức
Hỡi mặt trời, hay chính trái tim em trong ngực
Soi cho tôi
Ngày hôm nay bước tiếp quãng đường dài?
Tên con đường là tên em gửi lại
Cái chết em xanh khoảng trời con gái
Tôi soi lòng mình trong cuộc sống của em
Gương mặt em, bạn bè tôi không biết
Nên mỗi người có gương mặt em riêng.
Trường Sơn, 10-1972
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)

















