Thứ Hai, 27 tháng 6, 2022
Thơ 0426: Đêm cồng chiêng Lang Biang
ĐÊM CỒNG CHIÊNG LANG BIANG
Lang Biang
Rừng núi chìm dần vào đêm
Đại ngàn lao xao lá hát
Trăng về đâu?
Chỉ còn chập chờn ánh lửa
Các cô gái Tây Nguyên
Quay tròn điệu múa
Tóc tung bay theo gió
Đôi tay giơ cao nghiêng nghiêng đón nắng Mặt Trời.
Có phải là em
Huyền sử đất đỏ bazan ngàn năm hiện về?
Lửa bùng cháy cùng tiếng cồng chiêng
Rầm rập tiếng voi đi
Rờn rợn tiếng cọp gầm
Có tiếng đỉnh thác Prenn kiêu hùng
Có tiếng dòng suối Datenla hồi sinh
Theo váy Mẹ từ thuở hồng hoang
Rừng núi chuyển mình thành cái nương, cái rẫy
Giặc đến bản làng
Chùm hoa, bụi cỏ nén hờn căm hóa cây nỏ, cây chông...
Có phải là em
Vũ điệu tình yêu cao nguyên bất diệt?
Lửa bập bùng thấp thoáng đàn chim kơ tia tìm bầy
Hoa dã quỳ nở vàng nỗi nhớ
Rượu cần hay nước mắt nàng Lang thủy chung
Thông cổ thụ hay bóng chàng Biang dũng mãnh?
Hạnh phúc từ chiếc vòng tay cầu hôn
Người bộ tộc sinh tồn cùng dòng sông Đa Nhim
Những bàn chân trần rướm máu dìu nhau vượt núi cao chót vót...
Đêm Lang Biang
Xóm Lát hừng hực ánh lửa
Những cô gái Tây Nguyên dịu dàng, uyển chuyển
Đôi tay mượt mà như gió, như mây, như nắng
Từng mảng thời gian trầm tích mập mờ ẩn hiện
Lửa cháy rừng rực đêm Lang Biang
Rực cháy nụ cười anh em người miền xuôi, người miền núi
Rực cháy lửa thiêng Lang Biang
Rực cháy trái tim Lang Biang
Tình yêu Lang Biang
Ước mơ Lang Biang...
(Xóm Lát - Đà Lạt 2022)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Thứ Ba, 21 tháng 6, 2022
Thứ Hai, 20 tháng 6, 2022
Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2022
Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2022
Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2022
Thứ Năm, 16 tháng 6, 2022
Thứ Tư, 15 tháng 6, 2022
Thơ ảnh: Chiều Hưng Long
Vô cùng xúc động khi được nhà thơ Vĩnh Nguyên tặng tấm thơ ảnh Chiều Hưng Long. Xin cảm ơn nhà thơ Vĩnh Nguyên rất nhiều, chúc nhà thơ Vĩnh Nguyên luôn hạnh phúc và luôn gặp nhiều may mắn.
Nhãn:
Tho anh
Thứ Ba, 14 tháng 6, 2022
Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - As You Like It - William Shakespeare
CẢ THẾ GIAN ĐỀU LÀ SÂN KHẤU
...là câu mở đầu trong một đoạn độc thoại nổi tiếng của vở hài kịch "As You Like It" của kịch tác gia người Anh William Shakespeare.
Lời thoại này được thốt ra bởi nhân vật Jaques u sầu ở Hồi II, Cảnh VII, dòng 139. Trong đó, ông so sánh thế giới với một sân khấu, cuộc đời như một vở kịch, và liệt kê bảy giai đoạn trong cuộc đời một người đàn ông, hay còn gọi là “bảy thời kỳ của con người”.
"Cả thế gian đều là sân khấu,
Tất thảy mọi người chỉ là những diễn viên;
Họ có lúc vào và lúc ra,
Và mỗi người, suốt đời mình, sắm nhiều vai diễn,
Cuộc đời được chia thành bảy thời kỳ.
Trước hết là đứa trẻ sơ sinh,
Khóc oe oe và nôn trớ trong vòng tay bà vú.
Rồi đến cậu học trò ỏng eo, cặp đeo sau lưng,
Mặt mũi sáng bừng nhưng lết chậm tựa ốc sên
Miễn cưỡng tới trường.
Tiếp đến là chàng trai si tình,
Thở dài như lò lửa, ca vang bài hát u sầu
Chỉ mong nàng thơ nhướng đôi mày.
Rồi đến người lính,
Thề thốt kỳ quặc, râu ria như báo,
Ghen tuông vì danh dự, nóng nảy và hiếu chiến,
Tìm kiếm danh tiếng phù du
Ngay trước họng súng thần công.
Sau đó là vị thẩm phán,
Bụng tròn trịa, sống đời thành đạt
Mắt nghiêm nghị, râu tỉa gọn gàng,
Nói những câu ngạn ngữ khôn ngoan và ví dụ tân thời;
Và ông ta đã đóng tròn vai của mình.
Đến thời thứ sáu, chuyển sang quần ống rộng
Mang dép lê, đeo kính trên mũi, túi đeo bên hông;
Chiếc quần bó thời trai trẻ giờ rộng thùng thình
Với đôi chân teo tóp; giọng nói vang dội ngày nào
Trở lại thành tiếng the thé như trẻ thơ,
Lúc rít, lúc huýt sáo trong âm thanh yếu ớt.
Và rồi cảnh cuối cùng,
Khép lại câu chuyện kỳ lạ nhiều biến cố,
Là một lần “thơ ấu” nữa và lãng quên hoàn toàn,
Không răng, không mắt, không vị giác – không còn gì cả."
Nhãn:
Ban tron van nghe
Thứ Hai, 13 tháng 6, 2022
Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Rau Trường Sa - Vương Trọng
RAU TRƯỜNG SA
Nhỏ nhoi hạt cải, hạt dền
Ra đây với đất thân quen quê nhà(*)
Người nhìn, thương quãng đường xa
Nâng niu với nỗi thiết tha mong chờ.
Biển khơi, con sóng dư thừa
Hiếm hoi những giọt nước mưa ngọt ngào
Khẩu phần nước, lính chia nhau
Giờ thêm san sẻ cho rau sớm chiều.
Ngọn mồng tơi của quê nghèo
Nhà chòi không giậu thì leo thành giàn
Nhắc người nhớ bát canh chan
Quả cà muối xổi giòn tan bữa thường.
Bên người, từng ngọn cây vươn
Non tươi nhắc những mảnh vườn thân quen
Xoè tay mát rượi lá mềm
Ngỡ như chạm được bình yên quê nhà.
Vương Trọng
Nhãn:
Ban tron van nghe
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)












