Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Ba, 6 tháng 4, 2010

Thơ 0010: Tháp Cánh Tiên


























THÁP CÁNH TIÊN

Ta lại về thăm tháp Cánh Tiên
Long lanh nắng xuống, bóng sương chìm
Cánh chim nào động trời hoang dã
Mà chiều Bình Định gió như im?

Em ở đâu rồi em gái nhỏ
Bâng khuâng màu áo trắng như mây
Cứ ngỡ em còn bên tháp cổ
Ngại ngùng như thuở mới chia tay.

Em ép cho ta cánh phượng hồng
Để mùa hạ ấy hóa mùa đông
Để mùa thu rụng trên trang sách
Một xác bướm khô, xác nỗi lòng.

Cây vẫn liền cây, lá vẫn xanh
Đá rêu trầm mặc, nắng tơ mành
Có bóng tiên về trên đỉnh tháp
Lung linh nhịp múa điệu Chiêm Thành.

Em xa ta rồi, sao nỡ xa
Cánh Tiên tháp đứng khói sương nhòa
Trăng lạnh cuối chiều trăng lạnh mãi
Có hay trăng lạnh ướt hồn ta?


Bình Định 1994
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn











































-----------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Nữ Sinh số 35, tháng 7 năm 1996
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 456, ngày 22.5.2012

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Thơ Tình Việt Nam Chọn Lọc - NXB Văn Học (2014)

Ghi chú: ảnh tháp Cánh Tiên và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

1 nhận xét :