Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2021

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Đêm qua tôi mơ thấy hòa bình - Đặng Thùy Trâm

Góc Nhỏ Văn Thơ


ĐÊM QUA, TÔI MƠ THẤY HÒA BÌNH - ĐẶNG THÙY TRÂM

"12.6.70

Có cái gì mong đợi tha thiết trong lòng. Mong gì? Mong những người về bổ sung cho bệnh xá để có thể đảm đương nhiệm vụ nặng nề trong những ngày tới. Mong cuối tháng em về, mong thư những người thân yêu… Và niềm mong ước lớn lao nhất là Hoà bình, Độc lập để mình lại trở về sống trọn trong lòng mẹ. Sao mấy bữa rày trong tâm tư mình nặng trĩu nhớ thương... Đêm đêm mình mơ thấy miền Bắc... Ngày ngày mình ước ao mong đợi... ôi Th. ơi! Đường đi còn lắm gian lao, Th. còn phải bước tiếp chặng đường gian khổ đó. Hãy kiên trì nhẫn nại hơn nữa nghe Th...

16.6.70
...
Hôm qua trong cảnh hoang tàn sau trận bom, mọi người gồng gánh ra đi, anh Đạt đăm đăm nhìn mình nửa đùa nửa thật hỏi: "Có ai biết cảnh này không nhỉ? Nếu hoà bình lập lại ắt hẳn phải chiếu cố nhiều đến những người đã qua cảnh này". Mình cảm thấy đau nhói trong lòng, mình làm không phải để được chiếu cố, nhưng có ai hiểu nỗi ước ao cháy bỏng của mình không? Mình trả lời anh Đạt:

- Ồ em thì chả cần chiếu cố đâu. Ước mong của em chỉ là hoà bình trở lại để em được về với má em. Có thế thôi!

Quả thực mình đã không nghĩ gì đến hạnh phúc của tuổi trẻ, không hề mong ước được sống trong một tình yêu sôi nổi, mà lúc này chỉ có tình gia đình, chỉ có ước mong sum họp với gia đình. Có thế thôi chứ không mong hơn ngoài việc phục vụ cho Đảng, cho giai cấp nữa."

Nhật ký của Đặng Thùy Trâm chấm dứt ở ngày 20.6.1970.


Photo by Đinh Xuân Tiệp


Thứ Năm, 9 tháng 12, 2021

Thơ ảnh: Thu nhớ

Thơ ảnh Thu nhớ


Vô cùng xúc động khi được nhà thơ Vĩnh Nguyên gởi tặng cho thi ảnh Thu nhớ. Xin cảm ơn nhà thơ Vĩnh Nguyên rất nhiều, chúc nhà thơ luôn hạnh phúc và có thật nhiều sáng tác mới.

Photo by Đinh Văn Linh


Thứ Tư, 8 tháng 12, 2021

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Bài thơ về tiểu đội xe không kính - Phạm Tiến Duật

Góc Nhỏ Văn Thơ


BÀI THƠ VỀ TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH

Không có kính không phải vì xe không có kính
Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi
Ung dung buồng lái ta ngồi,
Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng.

Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng
Nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim
Thấy sao trời và đột ngột cánh chim
Như sa, như ùa vào buồng lái

Không có kính, ừ thì có bụi,
Bụi phun tóc trắng như người già
Chưa cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc
Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha.

Không có kính, ừ thì ướt áo
Mưa tuôn, mưa xối như ngoài trời
Chưa cần thay, lái trăm cây số nữa
Mưa ngừng, gió lùa khô mau thôi.

Những chiếc xe từ trong bom rơi
Đã về đây họp thành tiểu đội
Gặp bè bạn suốt dọc đường đi tới
Bắt tay qua cửa kính vỡ rồi.

Bếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trời
Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy
Võng mắc chông chênh đường xe chạy
Lại đi, lại đi trời xanh thêm.

Không có kính, rồi xe không có đèn,
Không có mui xe, thùng xe có xước,
Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước:
Chỉ cần trong xe có một trái tim."

Phạm Tiến Duật


Tiệm Cổ Phục Hoàng Thành


Thứ Hai, 6 tháng 12, 2021

Thơ Lục Bát tháng 12.2021 P5 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Thiếu nữ áo trắng


41. MÙA CẦU NGUYỆN VẮNG EM

Nhà thờ chuông đổ chuyển canh
Vắng em đêm lạnh còn anh một mình
Đèn dây mầu sắc lung linh
Chúa đang ban phước - chúng sinh trải lòng

Người xe nhộn nhịp phố đông
Giáng sinh vắng một bóng hồng ngày xưa
Giao mùa trời lắc rắc mưa
Noel chuông đổ vọng thưa thưa dần

Phố dài lặng lẽ bước chân
Một mùa cầu nguyện - người thân xa rồi
Em như một vệt sao rơi
Xa xăm tắt giữa bầu trời Giáng Sinh.

Hồ Đình Bắc


Thiếu nữ ngồi băng gỗ áo dài trắng


Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2021

Thơ Lục Bát tháng 12.2021 P4 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Thiếu nữ ngồi áo dài trắng


31. CHUÔNG CHÙA

Gió luồn qua tiếng chuông ngân
Người đời nghiêng ngả bao lần trăng treo
Còn xưa tiếng một quê nghèo
Ngày rằm mười bốn mang theo lên chùa.

Không ham thắng, chẳng lo thua
Trên đồng lúa chín thơm mùa vàng rơi
Âm vang tựa tiếng đàn trời
Người luôn kính lễ trăng khơi suối ngàn.

Tiếng xa chạm giọt sương tan
Bay về quyện tới bên làn khói hương
Chuông ngân sáng mọi cung đường
Nguyện cầu giữ trọn lời thương bên người.

Hoàng Minh Thuận


Thiếu nữ áo dài trắng, nón lá


Thứ Bảy, 4 tháng 12, 2021

Thơ Lục Bát tháng 12.2021 P3 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Thiếu nữ nằm áo dài trắng


21. VẦN THƠ DÂNG MẸ

Vần thơ dâng Mẹ ngày nào
Mỗi lần đọc lại, mắt trào lệ rơi!
Có gì hơn thế trên đời
Thiêng liêng tình Mẹ đầy vơi tháng ngày

Lời ru từ ấy đến nay
Vẫn như dòng nước sông đầy nhẹ trôi
Ầu ơ... Mẹ hát đưa nôi
Đưa con đi khắp đất trời núi sông

Mẹ ơi! con nhớ ghi lòng
Miếng khoai nhường nhịn ấm nồng dạ con
Nắng mưa đời Mẹ mỏi mòn
Vai gầy gánh nặng, lòng son đợi chờ...

Ước ao gặp Mẹ trong mơ
Để con dâng tặng bài thơ cuộc đời
Làm sao nói hết Mẹ ơi
Bao la tình Mẹ ấm lời thơ con…

Đỗ Đức Năm


Thiếu nữ áo dài ngồi trên vespa


Thứ Sáu, 3 tháng 12, 2021

Cá Rồng Huyết Long Bạch Ngọc - Giải Vàng Hội Hoa Xuân 2020



Cứ mỗi năm Hội Hoa Xuân Tao Đàn ở Thành phố Hồ Chí Minh lại tổ chức các giải thi cá cảnh, cây cảnh, đá cảnh, hòn non bộ...

Năm 2020, chú cá rồng huyết long bạch ngọc trong video đã đoạt được Giải Vàng Cá Rồng Hội Hoa Xuân Năm 2020


Diệu Nhi áo dài trắng nữ sinh


Thứ Năm, 2 tháng 12, 2021

Thơ Lục Bát tháng 12.2021 P2 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Thiếu nữ áo dài bên xích lô


11. CHUNG CHIÊNG

Ai mang đến cái chung chiêng
Để tôi khổ sở ngả nghiêng với đời
Đôi chân rèn luyện một thời
Mà sao giờ thấy đất trời lắc lư

Gối mòn chân lỏng vậy ư ?
Tại người đằm thắm tại hư tâm hồn ?
Ô hay sóng nước dập dồn
Là do sông biển gió đồn vu vơ

Chung chiêng mang đến vật vờ
Cặp tình gắn kết ngẩn ngơ rối bời
Đầu chân bất nhịp chơi vơi
Lẽ nào chẳng có mọi thời nhân gian

Chung chiêng ắt phải gian nan
Là trong tiềm thức trời ban cho người
Chung chiêng mang đến nụ cười
Ai ơi đừng gắn với người lẳng lơ

Hà Văn Tất


Thiếu nữ áo dài ngồi xích lô


Thứ Tư, 1 tháng 12, 2021

Thơ Lục Bát tháng 12.2021 P1 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Thiếu nữ áo dài trắng, cầm dù trắng

1. MẸ CHỒNG TÔI

Từ ngày con về làm dâu
Mẹ chưa từng nói một câu nặng lời
Nuôi chồng con lớn thành người
Mấy mươi năm, tiếng ầu ơi còn nồng

Con là gái một đời chồng
Vại dưa đã héo, cải ngồng đã hoa
Thảo thơm lòng mẹ bao la
Mặc cho miệng thế lời xa tiếng gần

Dạy con từng nết ở ăn
Với chồng đừng thói đành hanh, đừng hiền
Lạt mềm buộc chặt thì nên
Thương chồng con, cũng đừng quên thương mình

Trên là nghĩa, dưới là tình
Ở ăn phải đạo, biết mình biết ta
Họ hàng nội ngoại gần xa
Đừng mang vật chất mà đo tình người

Vợ chồng chín bỏ làm mười
Có yêu thương mới sống đời bền lâu
Mai này con lại đón dâu
Khắc ghi lời mẹ làm câu răn mình...

Ánh Nguyệt


Thiếu nữ áo dài đỏ, viết câu đối