Thứ Ba, 10 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: Ngủ chung - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Khánh Linh 9Chum


NGỦ CHUNG

Ôi rét! đêm nay mấy học trò
Ngủ chung giường hẹp, trốn bơ vơ.
- Cô hồn vạn thuở buồn đơn chiếc
Có lẽ đêm nay cũng ngủ nhờ.

Lạnh lùng biết mấy tấm thân xương!
Ân ái xưa kia kiếp ngủ giường.
Đâu nữa tay choàng làm gối ấm;
Còn đâu đôi lứa chuyện canh sương...

Ai đắp mền cho, trải nệm là?
Đêm dày ướt rượi khí tha ma.
Coi chừng cửa mộ quên không khép,
Địa phủ hàn phong lọt cả mà.

Trốn tránh Bơ Vơ, chạy ngủ lang,
Hồn ơi! có nhớ giấc trần gian
Nệm là hơi thở, da: chăn ấm,
Xương cọ vào xương bớt nỗi hàn?

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Khánh Linh 9Chum


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Khánh Linh 9Chum minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2024

Thơ 0482: Lục bát Hương Việt (1) - Lục bát Thanh Trắc Nguyễn Văn

Photo by Huu Duc Tran


LỤC BÁT HƯƠNG VIỆT (1) - LỤC BÁT THANH TRẮC NGUYỄN VĂN
(1000 bài lục bát 4 câu)


001. Em xa rời bến sông Hàn
Nắng chao chát đổ, gió ràn rạt bay
Lắt lay một mảnh trăng gầy
Câu yêu gởi lại với ngày rụng rơi.


Photo by Huu Duc Tran


Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2024

Thơ Lục Bát tháng 12.2024 P3 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Nguyễn Đình Tròn


21. VU VƠ VỀ LÀNG

Xa quê tưởng sạch gót chân
Mà một hôm lại phân vân ngẫm mình
Trái bòng trái ổi còn xanh
Nên chua chát cứ lạnh lành khoé môi

Sim em còn hái trên đồi
Hay núi kia đã thành vôi thành đường
Tháng mười xưa cỏ ngậm sương
Giờ bê tông chẳng còn đường ấy đâu

Long lanh thôi chẳng ngậm màu
Thì tan ra để khỏi câu bụi mờ.
Xa quê từ bấy đến giờ
Phải đâu choáng ngợp bến bờ đẩu đâu

Chỉ mong còn có cầu ao
Ta khua động nước… biết nhau mà chờ!
Tìm đâu nơi để vu vơ
Một hôm chợt muốn làm thơ về làng.

Trịnh Đình Bích


Photo by Nguyễn Đình Tròn


Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: Bài hát Cửu Long - Nguyên Sa - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


BÀI HÁT CỬU LONG

Có gì đâu em: có một đoàn người
Có một đoàn người góp sức góp vai
Cùng rủ nhau về góp một thành hai
Những bước chân góp đi làm đến!
Họ không dại khờ: góp trăng làm nến!
Chỉ những miệng cười góp lạ thành quen
Góp những giọng hò làm trống ngũ liên
Góp những bàn tay dựng thành đại hội
Cánh tay chắp cánh tay cho dài thêm nửa với
Gạo quanh nồi góp lại bữa cơm chung
Họ cùng đi cùng góp tháng, góp năm...
Để sáng ngày mai làm sông làm biển

Có gì đâu, có một đoàn người
Bên bờ Cửu Long gõ nhịp
Cả giòng sông gõ nhịp vịn bờ sông
Họ rủ nhau về sương gió vui chung
Dù có phút nước mắt chạy quanh
Hay miệng cười hớn hở
Vẫn bát gạo Hậu Giang, vẫn nụ cười huynh đệ
Mắt nghẹn ngào sáng tỏ nắng phương Nam
Màu nắng vàng không màu nhiệm hào quang
Nhưng dù má bừng lửa cháy
Trán đổ mồ hôi
Họ cùng không đóng cửa mừng vui
Những bàn tay ngượng ngập díu môi cười
Không phải khóc
Một đời người tầm gửi
Nhớ không em?

Nhớ không em
Họ gặp nhau
Chờ nhau
Đón nhau
Như sông Cửu Long
Về lòng biển cả
Hội lòng người như nước nguồn xối xả
Mưa trường thiên chảy ứ trào thơ
Mưa đời người trôi cả nghĩa bơ vơ
Để lòng chúng mình
Và mạch máu Đồng Nai
Đập cùng một nhịp

Anh biết rằng:
Có người khóc vì mừng vui ước hẹn
Có người cười vì tủi cực phôi pha
Anh biết nói làm sao
Nhưng chắc chắn ngàn thu ly rượu quan hà
Sẽ phải chua men vì thiếu người sưởi lạnh
Anh biết nói làm sao
Khi họ gặp nhau (anh đã bảo em)
Như sông Cửu Long
Về lòng biển cả
Vẫn tiếng sóng về nước chảy triền miên
Vẫn Cửu Long giang mở chín lần cửa rộng
Giòng sông dài dữ dội bản trường ca...
Phải, giòng sông dài dữ dội bản trường ca
Nên sông đã về làm tràn đầy mắt biển
Sông đã về rửa trắng lòng anh
Đợi từ chín kiếp giao thừa
Đến sáng hôm nay mới được hát giữa giòng sông
Đến sáng hôm nay mới được hát giữa ngày mùng một Tết...

Nguyên Sa

Nguyên Sa (1/3/1932 - 18/4/1998) tên thật là Trần Bích Lan, còn có bút danh Hư Trúc. Ông là một nhà thơ lãng mạn Việt Nam nổi tiếng từ thập niên 1950, với những tác phẩm nổi danh như Áo lụa Hà Đông, Paris có gì lạ không em, Tuổi mười ba, Tháng sáu trời mưa, v.v...

Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: Bài giã biệt - Nguyên Sa - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


BÀI GIÃ BIỆT

1.
Rồi trong ngôi nhà ký ức em sẽ đặt anh ở vị trí nào?
Bên cạnh lớp học ngày xưa hay khu vườn tuổi nhỏ?
Bên cạnh hình ảnh đôi guốc cao gót đầu tiên
hay con búp bê gãy tay trên gác bếp?

Khoá cửa ngồi nhà, viễn du vào cuộc đời thường nhật,
bao nhiêu lâu em trở lại một lần?
Ấy có phải là những ngày mưa, những buổi cuối tuần không có phim hay?
Ấy có phải những lúc chồng em không trở về nhà vào buổi tối?

Chiếc chìa khoá mắt buồn đưa vào đêm vắng.
Trong những gian phòng dĩ vãng em sẽ tìm đến nơi anh.
Anh đã nghe thấy tiếng chân em đi:
đúng là âm thanh của đôi giày ngần ngại,
đúng là bước chân nai trên lá thu vàng.

Em sẽ đặt vài ngón tay tình cảm lên vai anh
rồi vội vã đẩy lui vì chợt nhận thấy rằng
anh chỉ còn là một công trình điêu khắc.
Trong ngôi nhà cũ của tâm hồn em sẽ bỏ đi mau
như một người khách lạ để tránh những nỗi buồn xưa cũ vướng vào vai.

2.
Đừng nói đến tình yêu trong tâm tưởng.

Anh xin em nếu chẳng gối đầu trên tay anh
thì cũng đừng giam đôi cánh to của loài dã điểu.
Nếu bước chân anh chẳng được theo em
thì hãy mặc con tuấn mã chạy trong rừng.

Trong ngôi nhà ký-ức dù em đặt anh giữa gian phòng chọn lọc,
trong khu vườn kỷ-niệm dù em cho anh miếng đất ưu tiên,
tất cả với anh vẫn chỉ là nghĩa trang tình ái.
Đừng nói tới những câu thơ xưa cũ với hình ảnh đôi chim liền cánh,
cuộc hò hẹn kiếp sau, sự tưởng nhớ thường xuyên trong xa cách.

Em dư biết giá trị liều thuốc an thần
của những bài thơ nói về tình yêu kiếp khác,
sao còn bắt anh chèo thuyền trong ảo tưởng?

Em dư biết cha mẹ sinh ra anh vốn là một đứa con hư
chẳng biết tôn ai làm thần tượng,
sao còn bắt anh tìm một chỗ ngồi riêng biệt cho em?

Sao nỡ bắt anh về ẩn náu trong khu rừng kỷ-niệm
để loài thú cô đơn tiêu hao thân thể. Những tế bào úa mòn
sẽ chẳng đủ nuôi loài ròi trong bữa tiệc thần kinh.

3.
Anh từ chối chiếc bánh còn thừa, tự do hứa hẹn,
chân lý lưỡi lê và những lời an ủi.

Lịch sử đã dạy anh sự đổi thay. Chiến tranh cho ý thức
ngọn lửa sáng ngời để hoả thiêu những cuộc hoá trang tình cảm.

Cuộc đời đã dạy anh ảo vọng có kích thước của hoả diệm sơn
thân thể đợi chờ chỉ là thân cây
mà chất diệp lục tố chẳng bao giờ còn trong sức lửa.

4.
Tuổi ba mươi và bấy nhiêu lần luỹ thừa đau khổ.

Nhân danh cành tay mọc trái nghi ngờ.
Nhân danh vầng trán quê hương lo ngại.
Nhân danh mái tóc chờ mưa trong sa mạc.
Như lễ vật trong ngày lại quả gửi về chẳng còn nguyên vẹn,
anh trả lại em những mùa thu lá vàng,
những xứ ước mơ, những lâu đài kỷ niệm.

Anh trả lại em cả cặp môi trên gò má,
lá thư xanh và ngón tay tuổi trẻ.

Vỗ mạn thuyền xô động, với nếp trán phế binh,
với đôi mắt dã tràng mệt mỏi,
anh đi vào ngôi nhà nguyện tâm hồn.

Gửi đến cho em âm thanh của những tiếng chuông khởi đầu Thánh lễ.

Nguyên Sa

Nguyên Sa (1/3/1932 - 18/4/1998) tên thật là Trần Bích Lan, còn có bút danh Hư Trúc. Ông là một nhà thơ lãng mạn Việt Nam nổi tiếng từ thập niên 1950, với những tác phẩm nổi danh như Áo lụa Hà Đông, Paris có gì lạ không em, Tuổi mười ba, Tháng sáu trời mưa, v.v...


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 5 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: A Tỳ - Nguyên Sa - Nguồn: Thi viện

Áo dài tím đàn tranh


A TỲ

Kinh dị ngày và kinh dị đêm
Hoàng hôn lạnh cóng tứ chi mềm
Mấy cành củi mục trôi về biển
Ngang cửa A Tỳ thấy chốn quen

Cứ tưởng mưa xong có nắng vàng
Tới sông tìm mãi chuyến đò ngang
Bỗng nhìn thấy ở trong lưu lạc
Có ngọn lưu đày chỗ cuối đêm

Cánh cửa ngang qua thế giới buồn
Tống biệt hồng sang tống biệt đen
Em mang điệp khúc về đâu đó
Ta tưởng chừng như giã biệt em

Chết một ngàn năm chắc phải sầu
Nhưng này thương nhớ lúc xa nhau
Mịt mù nhân thế trôi biền biệt
Giữa vị sầu nghe có vị đau.

Nguyên Sa

Nguyên Sa (1/3/1932 - 18/4/1998) tên thật là Trần Bích Lan, còn có bút danh Hư Trúc. Ông là một nhà thơ lãng mạn Việt Nam nổi tiếng từ thập niên 1950, với những tác phẩm nổi danh như Áo lụa Hà Đông, Paris có gì lạ không em, Tuổi mười ba, Tháng sáu trời mưa, v.v...


Áo dài tím đàn tranh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2024

Thơ Lục Bát tháng 12.2024 P2 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Hoàng Phương


11. LỜI CÂY CẢI

Cũng nuôi từ đất của trời
Mà sao em phải chịu đời đắng cay!
Ngọt, ngon thân mía heo may
Bùi thơm vừng lạc, những ngày tháng ba,

Góc vườn hồng nở kiêu sa
Vài cây rau húng hương là là bay.
Đắng lòng, xanh hết đời này
Xót xa dưa muối cho ngày đông ken

May còn một chút gọi tên
Triền đê hoa cải, vàng bên một trời
Mấy cô mấy cậu đôi mươi
Chen nhau chụp ảnh, nói cười vô tư

Rồi mai cây rũ bên bờ
Chỉ còn hạt giống lại chờ năm sau.
Không than vãn, chẳng âu sầu
Mưa phùn em vẫn ngẩng đầu, chờ mưa

Muôn đời cha mẹ ta xưa
Cải cay nhường ngọt, cho vừa lòng sung.

Trịnh Đình Bích


Photo by Hoàng Phương


Thứ Ba, 3 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: “Весна, весна, пора любви...” - Aleksandr Pushkin - Nguồn: Thi viện

Joie Des Roses


“Весна, весна, пора любви...”

Весна, весна, пора любви,
Как тяжко мне твое явленье,
Какое томное волненье
В моей душе, в моей крови...
Как чуждо сердцу наслажденье...
Всё, что ликует и блестит,
Наводит скуку и томленье.

Отдайте мне метель и вьюгу
И зимний долгий мрак ночей.

1827

Aleksandr Pushkin

Aleksandr Sergeyevich Pushkin (Александр Сергеевич Пушкин, 6/6/1799 - 10/2/1837) là một nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch nổi tiếng người Nga. Được tôn vinh là đại thi hào, Mặt trời thi ca Nga, ông đã có những đóng góp to lớn trong việc phát triển ngôn ngữ văn học Nga hiện đại và là biểu tượng của dòng văn học lãng mạn Nga thế kỷ 19 bởi nhiều cống hiến trong sự đa dạng hoá ngôn ngữ văn chương.


Hangkao


Thứ Hai, 2 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: “В крови горит огонь желанья...” - Aleksandr Pushkin - Nguồn: Thi viện

Joie Des Roses


“В крови горит огонь желанья...”

В крови горит огонь желанья,
Душа тобой уязвлена,
Лобзай меня: твои лобзанья
Мне слаще мирра и вина.
Склонись ко мне главою нежной,
И да почию безмятежный,
Пока дохнет веселый день
И двигнется ночная тень.

Aleksandr Pushkin

Aleksandr Sergeyevich Pushkin (Александр Сергеевич Пушкин, 6/6/1799 - 10/2/1837) là một nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch nổi tiếng người Nga. Được tôn vinh là đại thi hào, Mặt trời thi ca Nga, ông đã có những đóng góp to lớn trong việc phát triển ngôn ngữ văn học Nga hiện đại và là biểu tượng của dòng văn học lãng mạn Nga thế kỷ 19 bởi nhiều cống hiến trong sự đa dạng hoá ngôn ngữ văn chương.


Joie Des Roses


Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2024

Thơ Lục Bát tháng 12.2024 P1 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Hoàng Phương


1. NHÌN LÁ VÀNG RƠI

Ta nhìn chiếc lá vàng rơi
Đau lòng luyến tiếc một thời xuân xanh
Mỗi khi lá phải lìa cành
Ai người thương tiếc tình xanh mỗi ngày

Một thời vương vấn … ta say
Bao lần tắm ánh trăng gầy ngắm sao
Rì rào lá hát xôn xao
Giọt sương rơi lạnh hoa nào hương đưa

Em ơi ! đừng để gió lùa
Cuối chiều tan tác chát chua đáy lòng

Đỗ Đức Năm


Photo by Hoàng Phương