Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Hai, 5 tháng 4, 2010

Thơ 0008: Mồ côi


























MỒ CÔI

"Má ơi con vịt chết chìm…"
Con kêu…
Oà khóc
Biết tìm má đâu?


1996
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





-----------------------------------------------------------------------------
Lời tác giả: Năm 1996, lúc đó vẫn chưa có cầu Mỹ Thuận, trong một lần trên phà qua sông Tiền chợt nghe câu ai hát:
"Má ơi con vịt chết chìm
Thò ta vớt nó cá lìm kìm cắn con..."
Khi đó có hai em bé quần áo nhem nhuốc đang bán kẹo rong trên phà. Một em ứa nước mắt nói với em còn lại:
"Mày còn má để kêu chứ má tao vừa mới chết. Giờ biết kêu ai bây giờ?"
Tôi đã xúc động viết những câu thơ trên...

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

15 nhận xét :

  1. Thò tay vớt nó cá lìm kìm cắn con

    Trả lờiXóa
  2. @Thúy Hằng:
    Cảm ơn bạn đã họa thơ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Má ơi, ao lớn sông sâu...
      Con kêu..
      Con khóc...
      Tìm hoài, má ơi!

      Xóa
    2. Nếu sửa thế này không hiểu có trúng ý tác giả không?
      "Má ơi, con vịt chết chìm"
      ao sâu,nước rộng biết tìm nơi đâu?
      "Má ơi,con vịt chết chìm"
      con kêu, con khóc má tìm cho con.

      Ao sâu thì là ao sâu.
      nước kia có rộng âu nhìn làm sao?
      con kêu thì má cũng kêu
      cùng kêu, cùng khóc một chiều bên nhau.

      Xóa
    3. Anh Giang Nguyen không hiểu rõ vấn đề rồi, bài thơ Mồ côi được viết với 2 tiêu chí;
      1. thơ tứ tuyệt lục bát nhưng số từ thật ngắn (như thơ haiku)
      2. đứa trẻ trong bài thơ mồ côi

      Xóa
  3. bài thơ của bạn Thúy Hằng cũng được nhưng rất tiếc không vần!

    Trả lờiXóa
  4. thương em thân kiếp mô côi

    Trả lờiXóa
  5. cuộc đời trôi giạt khi không có mẹ

    Trả lờiXóa
  6. nỗi đau của những kẻ mồ côi

    Trả lờiXóa