
QUA TRƯỜNG CŨ
Con đường xưa là lá
Lá bây giờ thành hoa
Hoa phượng hồng lệ đỏ
Đỏ mắt nhớ người xa.
Tóc em xưa là gió
Gió bây giờ thành mây
Mây lặng lờ cuối phố
Ai buồn mây có hay?
Áo em xưa là nắng
Nắng bây giờ thành mưa
Mưa oà rơi vụn vỡ
Trắng lạnh mờ lối xưa.
Ngôi trường xưa là nhớ
Nhớ bây giờ thành thương
Thương một thời thơ dại
Mực tím rơi bên đường.
1997
(Tập thơ Hạ nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
"Trường cũ" đầu tiên của tác giả là trường Trần Quốc Tuấn ở Quận 3 TP. HCM, nơi tác giả có rất nhiều kỷ niệm khi còn học lớp 12 tại đây.
"Trường cũ" thứ hai của tác giả là trường THPT Võ Thị Sáu TP.HCM, nơi tác giả đã có 37 năm giảng tại đây.
Bài thơ viết khi gặp các em cựu nữ sinh trường THPT Võ Thị Sáu về trường chụp hình lưu niệm.
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Tây Ninh nguyệt san Tuổi 18 số 32, tháng 5-1998
* Bài thơ đã đăng trên báo Nữ sinh số 9 (bộ mới), năm 2000
* Bài thơ đã đăng trên báo PC - Mobile số 578, ngày 19-6-2018
+ Bài thơ đã đăng trên trang Thi viện
+ Bài thơ đã đăng trên trang Vườn thơ TKaraoke
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ nhớ - NXB Tổng Hợp Đồng Nai 1999
---------------------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: Photo: Lưu Quốc Dũng (từ ảnh 6 đến 9), Photo by Kevin Le (từ ảnh 18 đến 22) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet
5 nhận xét :
nhiều kỷ niệm
cảm ơn Hong Hoa
bài thơ xao xuyến quá
thơ viết về kỷ niệm thường rất xao xuyến người đọc
Ngôi trường xưa là nhớ
Nhớ bây giờ thành thương
Thương một thời thơ dại
Mực tím rơi bên đường.
thơ hay
Đăng nhận xét