Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

Thơ 0288: Đêm mộng ca dao






















ĐÊM MỘNG CA DAO

Đêm xuân mộng
Gọi ca dao
Cỡi con sẻ xám bay vào hoàng hôn
Gặp em gánh thóc đầu thôn
Cái cười lúng liếng
Làm hồn đi hoang.

Đêm xuân mộng
Thấy em sang
Áo bà ba tím tím loang vườn cà
Thảo hiền nâng mẹ đỡ cha
Quả thị vỡ bốn
Đầy nhà sắc hương.

Đêm xuân mộng
Hẹn em luôn
Qua cầu dải yếm cứ tuồn tuột bay
Hạt mưa chưa rớt đã gầy
Lời yêu chưa hé
Đã ngây ngây sầu.

Đêm xuân mộng
Thấy rước dâu
Nửa đêm giờ tí rủ nhau động phòng
Cô dâu da trắng má hồng…
Bỗng dưng thức giấc
Nằm không một mình!

2009
(Tập thơ Giọt Lệ Trăng - NXB Văn Nghệ 2010)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




















------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Người Làm Báo số 75 (366),  tháng 8 năm 2014
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 640 ngày 19.1.2016

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Giọt Lệ Trăng - NXB Văn Nghệ 2010

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

8 nhận xét :

Nặc danh nói...

bài thơ đưa ta về với giấc mộng ngày xưa...
lâu lắm rồi không được thấy hình ảnh xưa trong thơ ngày nay...cảm ơn nhà thơ!!!

phubong vo nói...

Chào bạn...Tặng bạn đôi dòng lục bát làm quen...

...Từ em cuối phố mây trời
Ta qua phố bắc em rời phố đông
Chim quyên ăn trái nhản lồng
Ta về gở mối tơ lòng hỏi ai...?
[trích Tương Tư Mùa Thu ...vophubong]

Ngọc Anh nói...

Đêm xuân mộng
Thấy rước dâu
Nửa đêm giờ tí rủ nhau động phòng
Cô dâu da trắng má hồng…
Bỗng dưng thức giấc
Nằm không một mình!


hay

Ngọc Anh nói...

bạn phubong vo có vẻ khoe thơ (dù thơ không mấy gì là hay) chứ tặng thơ gì đâu mà chẳng ăn nhập gì với bài thơ của tác giả cả

Nguyễn Văn Thái nói...

Ta về tắm nắng vườn rau .
Bên em một chút má đào đưa duyên .
Ngày nao tóc xoả diệu hiền .
Lâng lâng đôi ánh mắt huyền long lanh .
Chia tay dưới bóng dừa xanh
Ra đi để mộng khg thành cho nhau .
Mỗi người ôm một nỗi đau .
Người đi kẻ ở như nhau chất sầu .
Gió đưa nước chảy qua cầu .
Lá rơi theo nước biết đâu đường về.
Đường trần vạn nẽo u mê .
Gió ơi cho gưởi về quê nỗi lòng !!!

Huỳnh Ngọc Chó Con nói...

bài thơ hay quá

Trần Tứ nói...

hay và vui nhất là khổ thơ cuối cùng

lethanh chung nói...

thơ hay và lãng mạn