Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

Truyện ngụ ngôn: Biệt tài của Đà Điểu






Truyện ngụ ngôn: BIỆT TÀI CỦA ĐÀ ĐIỂU

Ngày xưa có ba anh em họ nhà chim là Đại Bàng, Cắt và Đà Điểu. Đại Bàng và Cắt nổi tiếng như cồn trong họ hàng nhà chim. Trong khi hai người anh là Đại Bàng và Cắt luôn được mọi người chào đón ca tụng, thì Đà Điểu cứ luôn bị dè bĩu và chê bai. Đà Điểu thân hình to lớn như anh cả Đại Bàng nhưng rất vụng về. Tuy mang tiếng cũng là loài chim nhưng chưa bao giờ Đà Điểu bay cao được dù chỉ là một mét.



Ngày hội thi tài của các loài chim, Đại Bàng đoạt giải bay cao và bay xa nhất. Còn Cắt cũng đoạt được giải là chim bay nhanh nhất. Riêng Đà Điểu thì giải nào cũng bị loại sớm ngay từ vòng đầu và phải xếp cuối các giải. Quá thất vọng Đà Điểu ra bờ sông ngồi khóc. Lúc bấy giờ có một nhà giáo trong các loài chim là nhà hiền triết Cú Mèo bay qua trông thấy liền đáp xuống bên cạnh an ủi:

- Con không có năng khiếu bay cao, bay xa và bay nhanh đó không phải là lỗi của con. Mỗi người đều có một năng khiếu nào đó, chắc có lẽ năng khiếu của con vẫn còn tiềm ẩn chưa tìm ra. Con hãy cố gắng tìm và trau dồi chắc chắn con sẽ nổi tiếng không kém gì các anh của con, và biết đâu con sẽ sớm trở thành người hữu ích cho xã hội sau này.

Đà Điểu nghe lời thôi khóc, đứng lên chào nhà giáo, nhà hiền triết Cú Mèo rồi về nhà.

Một lần nọ đi dạo trên sa mạc, Đà Điểu thấy một chú chim bị thợ săn bắn trọng thương rớt xuống cát. Đà Điểu liền xông vào cõng chú chim bị thương lên lưng rồi chạy trốn trong vòng vây của bọn thợ săn. Tuy bọn thợ săn đều cỡi ngựa và lạc đà nhưng hầu như không đuổi kịp Đà Điểu. Nhờ quen thuộc địa hình, Đà Điểu cuối cùng cũng đã đánh lạc hướng được bọn thợ săn và đưa chú chim về đoàn tụ với cha mẹ. Từ đó tên tuổi của Đà Điểu được loan truyền với biệt danh "Vua chạy nhanh” trong thế giới các loài chim. Không một loại chim nào có thể dám nói là mình chạy nhanh hơn Đà Điểu. Một số động vật khác nổi tiếng chạy nhanh như ngựa, lạc đà khi nói đến Đà Điểu cũng phải thật sự kiêng dè…

(Trang web văn học Văn Thơ Việt tháng 11 năm 2011)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét