Thứ Tư, 20 tháng 11, 2019
Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Những bóng ngưởi trên sân ga - Nguyễn Bính
NHỮNG BÓNG NGƯỜI TRÊN SÂN GA - NGUYỄN BÍNH
Những cuộc chia lìa khởi tự đây,
Cây đàn sum họp đứt từng dây.
Những đời phiêu bạt, thân đơn chiếc,
Lần lượt theo nhau suốt tối ngày...
Có lần tôi thấy hai cô bé,
Sát má vào nhau khóc sụt sùi.
Hai bóng chung lưng thành một bóng,
“- Đường về nhà chị chắc xa xôi?”
Có lần tôi thấy một người yêu,
Tiễn một người yêu một buổi chiều,
Ở một ga nào xa vắng lắm!
Họ cầm tay họ, bóng xiêu xiêu.
Hai chàng tôi thấy tiễn chân nhau,
Kẻ ở sân toa, kẻ dưới tàu,
Họ giục nhau về ba bốn bận,
Bóng nhoà trong bóng tối từ lâu.
Có lần tôi thấy vợ chồng ai,
Thèn thẹn đưa nhau, bóng chạy dài,
Chị mở khăn giầu, anh thắt lại:
“- Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!”
Có lần tôi thấy một bà già,
Đưa tiễn con đi trấn ải xa.
Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng,
Lưng còng đổ bóng xuống sân ga.
Có lần tôi thấy một người đi,
Chẳng biết vì đâu, nghĩ ngợi gì!
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ,
Một mình làm cả cuộc phân ly.
Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,
Những bàn tay vẫy những bàn tay,
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?
Tôi đã từng chờ những chuyến xe,
Đã từng đưa đón kẻ đi về.
Sao nhà ga ấy, sân ga ấy,
Chỉ để cho lòng dấu biệt ly?
Hà Nội, 1937
Dạo gần đây tôi có đăng bài thơ "Giây phút cuối cùng" của nữ sĩ Elisaveta Bagriana, nói về phút giây tiễn biệt trên sân ga. Khi ấy bất giác lại nghĩ đến bài thơ này của Nguyễn Bính. Có lẽ nếu nói về thi ca động lòng người, Nguyễn Bính phải là bậc thầy trong việc chạm đến trái tim ta bằng những câu từ mộc mạc, chân thành mà sâu sắc nhất.
Ngay từ câu đầu, ta đã bị hút ngay bởi cách dùng từ xuất sắc của ông "Những cuộc chia lìa khởi tự đây" - cái kết thúc được bắt đầu, sự khởi đầu của những dấu chấm hết. Và sau đó là từng thước phim chiếu chậm của 'những bóng người' mà chắc hẳn có thể đại diện cho cả một nền văn học của sự tiễn đưa:
Hai bóng chung lưng thành một bóng
Họ cầm tay họ, bóng xiêu xiêu.
Bóng nhoà trong bóng tối từ lâu
Thèn thẹn đưa nhau, bóng chạy dài,
Lưng còng đổ bóng xuống sân ga.
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ,
Để rồi kết thúc bằng một tiếng thở dài "Buồn ở đâu hơn ở chốn này?"
Tôi nghĩ cái buồn của 'sinh ly' có thể nhẹ hơn, cũng có thể nặng hơn 'tử biệt'. Nhẹ hơn vì biết có khi ta sẽ còn gặp lại. Còn nặng hơn, là vì biết khi nào mới gặp lại nhau... Niềm hy vọng được nuôi nấng trong bóng tối, rồi sẽ hóa thành nỗi u hoài gặm nhấm khôn nguôi, muốn dập không được, muốn xóa cũng không thể nhòa.
Có những lời từ biệt thật ra là vĩnh biệt, chẳng qua ta chưa biết đấy mà thôi.
(Góc Nhỏ Văn Thơ)
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh V ChiVu và ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
Ban tron van nghe
Đăng ký:
Đăng Nhận xét
(
Atom
)
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét