Thứ Tư, 1 tháng 12, 2021

Thơ Lục Bát tháng 12.2021 P1 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Thiếu nữ áo dài trắng, cầm dù trắng

1. MẸ CHỒNG TÔI

Từ ngày con về làm dâu
Mẹ chưa từng nói một câu nặng lời
Nuôi chồng con lớn thành người
Mấy mươi năm, tiếng ầu ơi còn nồng

Con là gái một đời chồng
Vại dưa đã héo, cải ngồng đã hoa
Thảo thơm lòng mẹ bao la
Mặc cho miệng thế lời xa tiếng gần

Dạy con từng nết ở ăn
Với chồng đừng thói đành hanh, đừng hiền
Lạt mềm buộc chặt thì nên
Thương chồng con, cũng đừng quên thương mình

Trên là nghĩa, dưới là tình
Ở ăn phải đạo, biết mình biết ta
Họ hàng nội ngoại gần xa
Đừng mang vật chất mà đo tình người

Vợ chồng chín bỏ làm mười
Có yêu thương mới sống đời bền lâu
Mai này con lại đón dâu
Khắc ghi lời mẹ làm câu răn mình...

Ánh Nguyệt


Thiếu nữ áo dài đỏ, viết câu đối

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2021

Thơ sưu tầm: Hoa cỏ may - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

Áo dài Yến Thanh


HOA CỎ MAY

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa.
Tên mình ai gọi sau vòm lá,
Lối cũ em về nay đã thu.

Mây trắng bay đi cùng với gió,
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ.
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói,
Ai biết lòng anh có đổi thay?

Xuân Quỳnh


Ghi chú: Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.

Áo dài Yến Thanh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Áo dài Yến Thanh minh họa sưu tầm từ internet.

Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2021

Thơ sưu tầm: Về Đà Nẵng - Lê Minh Quốc

Thiếu nữ áo đầm hồng


VỀ ĐÀ NẴNG

đi trên đường phố
mỗi viên gạch xanh rêu như gọi tên tôi
dưới gót giày
sao linh hồn tôi không nhập vào cây
kiên nhẫn đứng chào hai mùa mưa nắng?
sao tôi còn tồn tại nơi đây
không tan ra giữa muôn trùng im lặng?
sao tôi không hoá thành mây
bay phiêu lãng dưới vòm trời Đà Nẵng?
sao tôi không hoá thân làm cơn sóng
tan trong hư vô réo gọi bến sông Hàn?
tôi thầm mong từng đêm rét cóng
được hoá thành cây bạch đàn
run lên tiếng hát
những con phố ngày xưa đã khác
chẳng ai nhận ra tôi
sao em không còn đặt trên môi
những âm thanh Quốc ơi
tôi già nua mà phố xá bình minh như trẻ nhỏ
mơ hồ nghe trong gió
ai đó
gọi tên tôi
dưới gót giày

Lê Minh Quốc


Thiếu nữ áo đầm vàng


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2021

Thơ sưu tầm: Ném câu lục bát lên trời - Chu Minh Khôi

Mẹ già bên quang gánh


NÉM CÂU LỤC BÁT LÊN TRỜI

Cõi xưa lục bát mẹ ru
Thấm vào da thịt con từ trong mơ
Lớn lên tấp tểnh làm thơ
Mẹ về xa ngái, tiếng tơ rụng rời.

Ném câu lục bát lên trời
Xiên qua mây thủng nửa đời tay không
Phận con bán chữ long đong
Những câu thơ chết theo dòng thời gian.

Câu lục giờ đã úa tàn
Nếu tròn câu bát thì tan kiếp người
Ném câu thơ chết lên trời
Cõi xưa thuở mẹ xanh nơi ngút ngàn.

Bây giờ rớt lại trần gian
Một con khắc khoải, một tràn nhớ thương
Câu lục vấp ngã trên đường
Chênh chao câu bát khói hương dâng người.

Ném câu lục bát lên trời
Lấy mây trăng gió làm nơi cuộn mình
Lời ru chờ được tái sinh
Mẹ về nghe lại mới tinh vần đời.

Chu Minh Khôi


Hái thiếu nữ áo yếm


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 18 tháng 11, 2021

Siêu hài 0023 (sưu tầm): Chuyện rượu vang ra đời

Photo by Andy Nguyen


CHUYỆN RƯỢU VANG RA ĐỜI

Chuyện rượu vang ra đời đúng kiểu là một cú “tai nạn” vĩ đại của loài người! Hãy tưởng tượng một ngày đẹp trời, đâu đó cách đây hơn 8.000 năm, một anh nông dân thời tiền sử vác cả rổ nho về nhà, để quên trong góc hang vài ngày. Trời nóng, nho bị dập, nước chảy ra, men tự nhiên trong không khí bắt đầu “làm phép”, và thế là sau vài hôm, cái hỗn hợp kia bỗng dưng có mùi thơm thơm, uống vào thấy lâng lâng, quên luôn cả mệt mỏi của cuộc sống săn bắt hái lượm. Và thế là… rượu vang chào đời!


Photo by Andy Nguyen


Thứ Hai, 15 tháng 11, 2021

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Phía đông vườn Địa đàng

Góc Nhỏ Văn Thơ


PHÍA ĐÔNG VƯỜN ĐỊA ĐÀNG

Lời đề tặng là những dòng tâm tình được tác giả đặt ở đầu sách, gửi gắm tác phẩm của mình đến một cá nhân đặc biệt nào đấy. Vậy bạn đã bao giờ bắt gặp một lời đề tặng đẹp đến đến nỗi khiến lòng ta xao xuyến, dẫu chưa kịp lần giở cả những trang đầu tiên của câu chuyện.

Trong quyển "Phía đông vườn Địa Đàng" (East of Eden), John Steinbeck - tác gia vĩ đại người Mỹ đã khiến mình có một phút khựng lại như thế, khi ông dành tặng cuốn sách cho Pat Covici, biên tập viên và cũng là người bạn của ông.

"Gửi Pat,
Ngày ấy, anh bắt gặp em đang tỉ mẩn đục đẽo một hình nhỏ bằng gỗ. Anh hỏi: “Sao em không làm gì đó cho anh?”

Em hỏi anh muốn gì. Anh liền đáp: “Một cái hộp.”
“Để làm gì?”
“Để đựng đồ.”
“Đồ gì?”
“Bất cứ thứ gì em có,” anh đã nói thế.

Vậy thì đây, chiếc hộp của anh đây. Gần như mọi điều em có đều nằm trong đó, vậy mà nó vẫn chưa đầy.

Trong ấy có nỗi đau và những phút giây hứng khởi, những cảm xúc vui buồn lẫn lộn, cả những ý nghĩ tăm tối xen kẽ sáng tươi — có niềm vui của sự sắp đặt, có một chút tuyệt vọng, và có niềm hoan ca không nói thành lời khi em sáng tạo ra điều gì đó.

Phủ lên tất cả là lòng biết ơn và tình yêu mà em dành cho anh.
Vậy mà chiếc hộp ấy... vẫn chưa đầy.

JOHN"


Thiếu nữ xinh áo đen vai trễ


Chủ Nhật, 14 tháng 11, 2021

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Trong dáng đứng của anh có dáng hình tổ quốc - Lê Anh Xuân

Góc Nhỏ Văn Thơ


TRONG DÁNG ĐỨNG CỦA ANH CÓ DÁNG HÌNH TỔ QUỐC - LÊ ANH XUÂN

"Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhứt
Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng
Và Anh chết trong khi đang đứng bắn
Máu Anh phun theo lửa đạn cầu vồng.

Chợt thấy anh, giặc hốt hoảng xin hàng
Có thằng sụp xuống chân Anh tránh đạn
Bởi Anh chết rồi nhưng lòng dũng cảm
Vẫn đứng đàng hoàng nổ súng tiến công

Anh tên gì hỡi Anh yêu quý
Anh vẫn đứng lặng im như bức thành đồng
Như đôi dép dưới chân Anh giẫm lên bao xác Mỹ
Mà vẫn một màu bình dị, sáng trong

Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ
Anh chẳng để lại gì cho riêng Anh trước lúc lên đường
Chỉ để lại cái dáng-đứng-Việt-Nam tạc vào thế kỷ:
Anh là chiến sỹ Giải phóng quân.

Tên Anh đã thành tên đất nước
Ôi anh Giải phóng quân!
Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhứt
Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân"

(Tháng 3 - 1968)

Lê Anh Xuân


Photo by Nguyễn Hùng