Thứ Bảy, 13 tháng 11, 2021
Thơ ảnh: Ký ức mùa thu
Vô cùng xúc động khi được nhà thơ Vĩnh Nguyên gởi tặng cho thi ảnh Ký ức mùa thu. Xin cảm ơn nhà thơ Vĩnh Nguyên rất nhiều, chúc nhà thơ luôn hạnh phúc và có thật nhiều sáng tác mới.
Nhãn:
Tho anh
Thứ Sáu, 12 tháng 11, 2021
Thơ sưu tầm: Bông hồng đầu năm - Mường Mán
BÔNG HỒNG ĐẦU NĂM
Mưa chẳng nhảy valse trên đường nữa
Vàng chi lắm thế nắng mai ơi
Hình như có điệu tango mới
Đưa bước em qua ngõ nhà người
Đông biếc đã phai ngoài dậu trúc
Tết hồng xác pháo cuối hiên mai
Có chàng nghiêng ngó xuân sau trước
Rồi chợt thấy mình đi theo ai
Dòng sông uốn lượn theo chân sáo
Chim lợp vòm me khúc nhạc vui
Đi lễ chùa xa nên em vội
Quên cả giấu duyên trên miệng cười
Màu áo hoa ngâu như là sóng
Tóc mơ se mộng với mây trời
Thầm cuốn lòng ai lên tận núi
Chùa xa chuông điểm nhịp sương rơi
Lóng ngóng ẩn mình sau hương khói
Với cành hoa nói hộ trên tay
Sao anh chẳng dám trao thiên hạ
Để hồng úa rụng chỉ còn gai
Bông hồng chưa nhận em đâu biết
Có kẻ khật khùng suốt Tết nay
Trái tim thôi nhảy soul trong ngực
Bởi đã hoá thành bong bóng bay ...
Mường Mán
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Năm, 11 tháng 11, 2021
Thơ sưu tầm: Mùa xuân về Đà Nẵng - Tần Hoài Dạ Vũ
MÙA XUÂN VỀ ĐÀ NẴNG
người bao giờ trở lại?
tình ngày xưa đi mãi
trời vào xuân mưa bay
lòng mình xanh mấy bãi
trán nào phơi dĩ vãng
mắt nào hong tủi hờn
cúi đầu đi quên lãng
đốt thuốc ngồi cô đơn
vẫn đau từng tiếng nói
xót xa cả nụ cười
con chim chiều cánh mỏi
mùa xuân vàng đôi nơi
về thăm em lần này
con đường xưa đã lạ
bờ sông nước đã đầy
với tay, lòng nổi gió
đêm giao thừa mưa bụi
một mình trong quán xưa
nhớ thuở còn hai đứa
chung nhau từng nụ cười
tôi về đây đêm nay
kỷ niệm đầy mắt cay
mùa xuân còn im tiếng
cho hồn mình mưa bay
1965
Tần Hoài Dạ Vũ
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Tư, 10 tháng 11, 2021
Thứ Ba, 9 tháng 11, 2021
Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Lời Mỵ Châu - Đỗ Trung Lai
NÀNG MỴ CHÂU MANG TỘI GÌ?
"Đêm khuya. Gió bấc. Mưa phùn. Chợt một người con gái đến bên đầu giường tôi, khóc, rồi than rằng:
- Sao các nhà thơ ta bất công thế này!
- Chúng tôi đã làm gì mà em bảo chúng tôi bất công? - Tôi hỏi lại.
- Thì đấy, mấy trăm năm nay, các anh chỉ một mực khóc thương Vương Thuý Kiều. Lại còn đồng thanh bảo rằng, đó là một người đàn bà khổ nhất giời Nam.
- Nàng ấy không khổ thì còn ai khổ nữa?
- Sao lại nói thế được? Nàng ấy yêu và được yêu, được hẹn thề: Tóc mây một món dao vàng chia đôi. Bán mình chuộc cha là tự nguyện. Mười lăm năm lưu lạc cũng còn được nương bóng vua Từ Hải, được nhờ túi phong lưu của chàng Thúc. Sau lại được tái hồi Kim Trọng: Hoa tàn mà lại thêm tươi - Trăng tàn mà lại hơn mười lần xưa. Thân thì thế, danh thì ông Tiên Điền bênh cho: Chữ trinh kia cũng có ba, bảy đường; Rằng nàng lấy hiếu làm trinh. Thế là thân, danh đều vẹn. Nàng ấy khổ sao bằng em được.
Tôi giật mình vội hỏi:
- Thế chuyện của em ra sao?
- Em bị gả cho thằng gián điệp! Quay đi quay lại chưa hiểu ra sao thì bị chém đầu. Mà người chém, trời ơi, lại là cha mình!
Nói rồi cứ khóc mãi không thôi, trong nước mắt hình như có máu.
Tôi nhìn kỹ, đó là một nàng chừng tuổi trăng tròn, mặt hoa da phấn, cốt cách lá ngọc cành vàng, trên mình khoác chiếc áo lông ngỗng. Chợt hiểu, tôi bảo:
- Ra em là Mị Châu đấy ư? Đúng rồi, em mới là người đàn bà khổ nhất giời Nam!
Nàng ấy nghe, nét mặt có vui lên một chút.
Khi tỉnh hẳn, chỉ còn mình tôi trong phòng. Trên bàn viết có mấy lông ngỗng trắng tinh. Lấy làm lạ, tôi cầm một chiếc lông ngỗng làm bút, viết bài thơ này tạ lỗi Mị Châu:
Nhãn:
Ban tron van nghe
Thứ Hai, 8 tháng 11, 2021
Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Vẻ đẹp thoáng qua - Thế Lữ
VẺ ĐẸP THOÁNG QUA
Hôm qua đi hái mấy vần thơ,
Ở mãi vườn tiên gần Lạc Hồ:
Cảnh tĩnh trong hoa chim mách lẻo.
- Gió đào mơn trớn liễu buông tơ.
Nước mát hơi thu thắm sắc trời,
Trời xanh, xanh ngắt đượm hồng phai.
Ái ân, bờ cỏ ôm chân trúc,
Sau trúc, ô kìa! xiêm áo ai?
Rẽ lá, thi nhân bước lại bên
Mấy vòng sóng gợn mặt hồ yên,
Nhởn nhơ vùng vẫy ba cô tắm
Dưới khóm hoa quỳnh lá biếc xen.
Hồ trong như ngọc tẩm thân ngà,
Lồ lộ da tiên thô sắc hoa,
Mỉm miệng anh đào tan tác rụng,
Tóc buông vờn mặt nước say xưa.
Say xưa, người khác lạ Bồng Lai,
Giận lũ chim kia khúc khích hoài.
Van khẽ gió đừng vi vút nữa.
- Nhưng mà chim, gió có nghe ai?
Lời oanh trên liễu, yến bên hồng,
Hạc ở trong không, phụng dưới tùng,
Bỗng chốc cùng nhau cao tiếng hoạ,
Đờn tiên rộn rã khắp tiên cung...
Hoa lá cùng bay bướm lượn qua,
Người tiên biến mất - Khách trông ra:
Mặt hồ nước phẳng nghiêm như giận.
- Một áng hương tan, khói toả mờ.
Thế Lữ (trích tập Mấy Vần Thơ - 1941)
Nhãn:
Ban tron van nghe
Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2021
Thơ sưu tầm - Đà Nẵng - Hồng Thanh Quang
ĐÀ NẴNG
Sáng Đà Nẵng bất chợt mưa rả rích,
Những quán cà phê chật ních nói cười,
Tôi trốn ướt, ngồi một mình phố lạ,
Vô cớ thầm buột tiếng: Em ơi!
Đã xa quá cái hôn bên gốc đại
Đêm Vu lan hoa huệ ngát hương hồ.
Em ban phát một lần như rũ nợ,
Ta một lần níu bám lấy ngu ngơ.
Hương tan khói, nhận ra mình phi lý
Không có gì vẫn rắc những mầm thơ,
Giờ ta chắc cũng như là khách trọ
Chỉ một lần lưu trú trái tim si...
Muốn đi khuất để không nhớ nữa,
Cách mặt rồi chắc đứt những tơ duyên.
Nhưng bất chợt bên sông Hàn gió hạ
Thổi mưa về, đẫm những nguôi quên...
Ôi Đà Nẵng, thành - phố - không - ruột - thịt,
Lại tình cờ đánh thức nỗi đau tôi.
Tê lịm quá ở dưới hàng phượng đỏ
Hoá đá ngồi nghe thánh thót mưa rơi...
Hồng Thanh Quang
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Đinh Văn Linh minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2021
Cảm nhận của bạn Thùy Duyên Thị Võ bài thơ Người đi bỏ ta trống vắng
NGƯỜI ĐI DÙ XA VẪN NHỚ
(cảm nhận từ bài thơ Người Đi Bỏ Ta Trống Vắng của Thanh Trắc Nguyễn Văn)
Người đi dù xa vẫn nhớ
Đường xưa biết có ai chờ
Chiều mưa nghe buồn man mác
Có người xa xứ bơ vơ…
Người đi vẫn mong về lại
Quê nhà ai có đợi trông
Ngày qua lòng luôn khắc khoải
Nhớ thương năm tháng chất chồng…
Người đi là do duyên phận
Trôi theo vần xoáy cuộc đời
Xin đừng buông lời trách giận
Đau lòng em lắm người ơi!
Thùy Duyên Thị Võ
Nhãn:
Hoa tho
Thứ Sáu, 5 tháng 11, 2021
Thơ Lục Bát tháng 11.2021 P5 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
41. CHƠI VƠI
Heo may lay nhẹ lá vàng
Sông xa một mảnh thuyền nan chòng chành
Dòng xuôi chèo ngược chênh vênh
Mười hai bến nước dập dênh ghé vào
Dương tà bóng ngả nao nao
Cứ băn khoăn với chốn nào đục trong
Muộn chiều chợ vẫn còn đông
Sao vương vấn bách giữa dòng chơi vơi.
Nam Phụng
Nhãn:
Luc Bat Viet Nam
Thứ Năm, 4 tháng 11, 2021
Thơ Lục Bát tháng 11.2021 P4 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
31. NHỚ ƠN THẦY
Thầy như người thợ đưa đò
Chở bao thế hệ học trò qua sông
Đêm ngay thầy chẳng quản công
Bảng đen, phấn trắng vun trồng tương lai
Dạy em vững bước ngày mai
Truyền cho kiến thức, mấy ai bằng thầy
Uốn từng nét chữ chưa ngay
Làm văn, tập đọc ... những ngày ấu thơ
Đưa em đến bến, đến bờ
Ươm mầm hạnh phúc ước mơ cho đời
Bay đi khắp nẻo, muôn nơi
Hoành trang mang nặng những lời thầy cô
Nhớ thầy cô vô bến bờ
Truyền cho đạo lý ước mơ nên người
Tháng mười một, ngày hai mươi
Ơn này tạc dạ suốt đời không phai .
Nguyễn Quang Huỳnh
Nhãn:
Luc Bat Viet Nam
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)














