Thứ Ba, 26 tháng 4, 2022
Thơ ảnh: Đêm mộng ca dao
Vô cùng xúc động khi được bạn Dang Danh gởi tặng cho bức thơ tranh Đêm Mộng Ca Dao. Xin cảm ơn bạn Dang Danh rất nhiều, chúc bạn Dang Danh hạnh phúc và thật nhiều may mắn.
Nhãn:
Tho anh
Thứ Năm, 21 tháng 4, 2022
Thứ Tư, 20 tháng 4, 2022
Thứ Ba, 19 tháng 4, 2022
Thứ Hai, 18 tháng 4, 2022
Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2022
Thơ sưu tầm: “Heart, we will forget him...” - Emily Dickinson (Mỹ)
"HEART, WE WILL FORGET HIM..."
Heart, we will forget him
You and I, tonight.
You may forget the warmth he gave,
I will forget the light.
When you have done, pray tell me,
That I my thoughts may dim;
Haste! lest while you’re lagging,
I may remember him!
Emily Dickinson
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2022
Thơ sưu tầm: Trái tim kỵ sĩ - Rasul Gamzatov
Сердце джигит
Cердце джигита – горящий костер.
Девушка, будь осторожна:
Можно огонь погасить, разорить,
Искрой обжечься можно.
Сердце джигита – острый кинжал.
Девушка, будь осторожна:
Можно кинжал уронить, затупить,
Руку поранить можно
Rasul Gamzatov
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2022
Thơ sưu tầm: Buổi dạy cuối cùng - Nguyễn Thái Vận
BUỔI DẠY CUỐI CÙNG
Chưa có buổi dạy nào như buổi hôm nay
Sau bốn mươi năm thầy đứng trên bục giảng
Một cái gì hơn điều hệ trọng
Đã bao giờ nghĩ đâu, buổi dạy cuối cùng
Bao thứ quen gần một đời, bỗng hoá thiêng liêng
Chiếc bảng đen, viên phấn tròn trắng mịn
Những trang vở thơ ngây màu mực tím
Hàng gạch vuông quên lãng dưới chân
Thân thiết vô chừng những cặp mắt long lanh
Chờ đợi uống lời thầy như suối ngọt
Những ngón tay lật vội vàng trang sách
Mái đầu nghiêng theo nét chữ xiêu xiêu
Mắt thầy sững sờ. Ngày mai về hưu
Tất cả còn nguyên mà ngày mai như mất
Mất niềm vui thầy trò chung câu hát
Mất nỗi buồn có em chưa ngoan
Bụi phấn trên tay rồi sẽ chẳng còn
Không có nữa đêm chấm bài quên ngủ
Chợt day dứt ngỡ việc làm chưa đủ
Một ánh mắt chưa nghiêm, một lời nói ít thấm lòng
Giọng thầy bổng trầm nghe cứ rưng rưng
Bài văn giảng trăm lần, lại lung linh như mới
Bài học nào cũng tâm hồn thầy đọng lại
Các em lớn lên mới hiểu tận nguồn
Thầy nắm chặt bàn tay tôi bâng khuâng
Đứa học trò xưa, giờ người đồng nghiệp
Điều thiêng liêng này thầy không hề biết:
Lòng yêu nghề, truyền nguyên vẹn sang tôi!
Nguyễn Thái Vận
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Năm, 14 tháng 4, 2022
Thơ sưu tầm: Những đồng tiền lẻ - Phạm Thị Vĩnh Hà
NHỮNG ĐỒNG TIỀN LẺ
Trái tim tôi bỗng đau nhói, xót xa
Khi cô học trò bằng cả hai tay chìa ra những đồng tiền lẻ
Những đồng tiền như cuộc đời của mẹ
Lặng lẽ, chắt chiu…
Tôi vuốt lại những đồng tiền không còn phẳng phiu
Mớ tép, bó rau cuộn tròn bao phiên chợ
Hầu bao mẹ chẳng phải cái túi ba gang biết sinh sôi, nảy nở.
Mẹ đếm những đồng tiền lẻ bằng nước mắt, mồ hôi.
Cô học trò nhìn tôi ánh mắt rạng ngời
Em tự hào đã có tiền đóng học
Những đồng tiền mệnh giá to hình như biết khóc
Khi phải lăn qua những cái túi vô hồn
Những đồng tiền lẻ theo mẹ bao nắng sớm, chiều hôm…
Mẹ vuốt ve chúng bằng bàn tay không đeo đá quý
Giấy dẫu rách – vẫn nguyên giá trị
Mỗi đồng tiền đều có lương tâm
Lựa trong ví vài tờ bạc tôi cầm
Đặt vào tay cô học trò bé nhỏ
Những đồng tiền lẻ sẽ không còn lẻ nữa
Biết chăm lo cho đất nước những mầm măng.
Hùng Lô, tháng 3-2009
Phạm Thị Vĩnh Hà
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Tư, 13 tháng 4, 2022
Thơ sưu tầm: Arte poetica - Nghệ thuật thi ca - Jorge Luis Borges
ARTE POETICA
Mirar el río hecho de tiempo y agua
Y recordar que el tiempo es otro río,
Saber que nos perdemos como el río
Y que los rostros pasan como el agua.
Sentir que la vigilia es otro sueño
Que sueña no soñar y que la muerte
Que teme nuestra carne es esa muerte
De cada noche, que se llama sueño.
Ver en el día o en el año un símbolo
De los días del hombre y de sus años,
Convertir el ultraje de los años
En una música, un rumor y un símbolo,
Ver en la muerte el sueño, en el ocaso
Un triste oro, tal es la poesía
Que es inmortal y pobre. La poesía
Vuelve como la aurora y el ocaso.
A veces en las tardes una cara
Nos mira desde el fondo de un espejo;
El arte debe ser como ese espejo
Que nos revela nuestra propia cara.
Cuentan que Ulises, harto de prodigios,
Lloró de amor al divisar su Itaca
Verde y humilde. El arte es esa Itaca
De verde eternidad, no de prodigios.
También es como el río interminable
Que pasa y queda y es cristal de un mismo
Heráclito inconstante, que es el mismo
Y es otro, como el río interminable.
Jorge Luis Borges
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)















