Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Sáu, 2 tháng 4, 2010

Thơ 0003: Trở về






























TRỞ VỀ

Ta về qua ngõ mưa bay
Nhớ chiều thu ấy mưa đầy tóc em
Lối xưa đâu vạt cỏ mềm
Một thời trăng rụng xuống thềm tương tư.

Ta về tìm đọt mù u
Nghe vườn trái chín tiếng ru em buồn
Tơ lòng ta buộc, em buông
Trăm năm thương cánh chuồn chuồn lặng bay.

Ta về gió ướt thấm vai
Qua cầu thuyền ấy đã thay đổi dòng
Ngậm ngùi kẻ đứng bên sông
Với tay níu lấy cành hồng bơ vơ.

Bao năm sương trắng bụi mờ
Bao năm tay trắng để giờ trắng... tay!
Ta về qua ngõ chiều nay
Nghe mùa trăng lạnh từ ngày xa em.


1995
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





---------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Thời Văn số 9, năm 1995
* Bài thơ đã đăng trên Báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 435, ngày 13.12.2011
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Giáo Dục Và Thời Đại Chủ Nhật số 33, năm 2015

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997

Ghi chú: Ảnh người đẹp Tôn Nữ Na Uy và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

7 nhận xét :

  1. Trở về với bao nỗi niềm

    Trả lờiXóa
  2. Bao năm sương trắng bụi mờ
    Bao năm tay trắng để giờ trắng... tay!
    Ta về qua ngõ chiều nay
    Nghe mùa trăng lạnh từ ngày xa em.

    buồn quá đi

    Trả lờiXóa
  3. trở về nghe lại nỗi đau
    tình yêu mang lại nỗi sầu ngàn năm

    Trả lờiXóa
  4. người về khóc với trăm năm
    còn ta một giọt hương trầm thời gian

    Trả lờiXóa
  5. người thì trở về nhưng người yêu cũ đã ra đi

    Trả lờiXóa