Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011

Truyện ngụ ngôn: Gõ Kiến và Vịt Bầu






Truyện ngụ ngôn: Gõ Kiến và Vịt Bầu

Nam ca sĩ Họa My rất nổi tiếng, không may góa vợ phải gà trống nuôi hai cô con gái nhỏ. Cô chị Gõ Kiến thông minh, siêng năng và ham học hỏi. Cô học thanh nhạc rất tiến bộ và luôn được cha khen ngợi là có năng khiếu, không sớm thì muộn rồi cũng sẽ trở thành ca sĩ giống như cha. Cô em Vịt Bầu thì ngược lại luôn lười biếng, thường trốn học nhạc để đi chơi.

Khi tham gia kinh doanh, nam ca sĩ Họa My bị một người bạn tên là Tu Hú lừa đảo phải mất hết cả gia sản và nhà cửa. Ông buồn bị bệnh nặng rồi chết. Hai cô con gái nhỏ bị tịch thu nhà để trừ nợ, phải đến nương náu ở nhờ nhà của dì ruột Chim Trĩ.

Mười năm sau người ta làm lễ tưởng niệm ngày mất của người ca sĩ tài hoa. Hai cô con gái của nam ca sĩ Họa My cũng được mời đến để phỏng vấn. Cô chị Gõ Kiến sau một thời gian dài phải đi làm người giúp việc, cô đã tự học được nghề làm bếp và trở thành đầu bếp giỏi của nhiều nhà hàng. Gõ Kiến tỏ ra rất xúc động phát biểu:

- Tuy cha tôi mất sớm, ước nguyện trở thành ca sĩ của tôi không thành. Nhưng tôi rất biết ơn tính kiên trì và tính nhẫn nại, biết vượt qua hết mọi khó khăn của cha đã di truyền lại trong con người của tôi. Nhờ vậy tôi đã trở thành một đầu bếp giỏi, tôi rất hạnh phúc và luôn tự hào về nghề nghiệp của mình…

Cô em Vịt Bầu thì ngược lại tỏ ra rất hằn học, cay cú:

- Đáng lẽ tôi đã trở thành một ca sĩ nổi danh không kém gì cha của tôi. Rất tiếc là cha tôi đã không làm tròn được nghĩa vụ làm cha, không dạy dỗ chúng tôi được đến nơi đến chốn. Lại thêm ông quá nhẹ dạ, dễ tin người đến nổi phải mất trắng cả gia sản. Nếu không chị em tôi đâu đến nổi phải lưu lạc, khổ sở như thế này!

Nhà hiền triết Cú Mèo vốn là bạn thân cũ của nam ca sĩ Họa My, giận dữ trước thái độ vô lễ của Vịt Bầu, đã lên diễn đàn phát biểu:

- Nếu anh Họa My còn sống, Gõ Kiến chắc chắn sẽ trở thành một ca sĩ. Giờ tuy anh đã mất, phải mồ côi cha mẹ từ nhỏ nhưng Gõ Kiến vẫn thành tài được với nghề đầu bếp. Đó là nhờ nghị lực phấn đấu phi thường của cháu. Còn đối với Vịt Bầu, dù cha có còn hay mất, Vịt Bầu cũng chỉ là một kẻ vô nghề nghiệp và vô ơn như bây giờ mà thôi!

(Trang web văn học Văn Thơ Việt tháng 11 năm 2011)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét