Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn bài số 0313





























Rồi người đi

Rồi người đi
Như gió
Như mây
Vào chòng chành quên lãng
Nỗi đau chật hẹp
Hay thênh thang
Sao cứ đi là vấp phải nỗi buồn?

Rồi người đi
Tiếng vĩ cầm thời gian réo rắt
Ly cà phê không gian đắng ngắt
Từng vệt son môi
Từng móng tay màu
Xin nhặt lại trao trả em
Tình yêu của bóng đêm trống rỗng.

Rồi người đi
Dù con đường trước mắt ẩn chìm không ánh sáng
Khu vườn hoang không còn trái cấm
Những cơn bão đến không hề dự đoán
Những hố tử thần chập chờn không biển báo
Xếp hàng
Chực chờ gào thét…

Rồi người đi
Tìm hướng mặt trời mọc
Gỡ vầng trăng Niềm Tin
Hái chùm sao Hy Vọng
Soi đường
Mặt đất ấm dần
Bình minh!


2011
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò – NXB Hội Nhà Văn năm 2013)  

Thanh Trắc Nguyễn Văn

 








































--------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Tân Văn số 3, tháng 4  năm 2013

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét