Thứ Năm, 19 tháng 2, 2026
Thơ Lục Bát tháng 11.2025 P.3 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
21. NGHĨA TÌNH
Khi còn đang tuổi học sinh
Gương thầy cô giáo cho mình ước mơ
Muốn như tằm kén se tơ
Làm con thuyền nhỏ đậu bờ sông yêu
Vượt lên nắng sớm mưa chiều
Vững tay chèo lái đưa nhiều người qua
Để rồi bão táp mưa sa
Mơ thành hiện thực khi là thầy cô
Đã từng sóng cả nhấp nhô
Khi ăn cơm độn sắn ngô mỗi ngày
Con đò đậu bến hôm nay
Học trò lớp lớp chia tay lên đường
Nghĩa tình lưu mãi yêu thương
Vẫn mong hẹn gặp vấn vương mát lòng
Người đi bảo vệ non sông
Người mang tri thức vun trồng tương lai
Thời gian năm tháng rộng dài
Tầm cao kiến thức lên đài quang vinh
Tiền nhân soi sáng hậu sinh
Sẽ còn lưu mãi nghĩa tình thầy cô.
Trần Thị Thanh Liêm
22. LỜI RU PHẤN TRẮNG
Thì thầm phấn trắng bảng đen
Ngọt mềm nỗi nhớ triền miên tháng ngày
Cái thời trong trắng thơ ngây
Cái thời mơ mộng tràn đầy xa xôi
Nguyện theo chân bước thầy tôi
Mái trường ngói đỏ tường vôi rêu mờ
Con đường dệt mộng dệt mơ
Bao nhiêu ánh mắt đợi chờ, tin yêu
Mộng thành vui biết bao nhiêu
Bạn cùng phấn trắng sớm chiều đời ta
Cánh đồng tri thức bao la
Bàn tay gieo hạt thiết tha bao mùa
Hoa thơm trái ngọt gió đưa
Niềm vui cùng với nắng mưa âm thầm
Chân mòn bục giảng tháng năm
Trắng tay phấn trắng nhọc nhằn đầy vơi
Vinh quang sự nghiệp trồng người
Ta qua tròn giấc mộng đời thuở nao
Tâm trong trí sáng dường bao
Thầy trò tóc bạc như nhau bây giờ
Dòng sông bao lớp sóng xô
Còn trôi mãi đến vô bờ xa xăm
Thương trang giáo án âm thầm
Vườn xưa hái quả tháng năm dâng đời
Ru ta Mười một Hai mươi
Ru người như ánh trăng soi giữa trời
Tự hào sự nghiệp đẹp tươi
Tri ân xin gửi vạn lời tri ân...
Nguyễn Phước Hiểu
23. GẶP THẦY
Năm mươi năm gặp nhau đây
Thầy trò sung sướng mà ngây ngất lòng
Lái đò tri thức qua sông
Mái chèo khua nhẹ, sâu nông quản gì.
Cả đời Thầy mãi cho đi
Nụ cười nhận lại mỗi khi gặp trò
Lớp, trường tre lá quê nghèo
Mà sao ấm áp, trong veo đến giờ.
Phạm Đức Hướng
24. CHIỀU THU SẦM SƠN
Chiều thu, vừa mới sang mùa
Gió lang thang gió, sóng đùa vờn nhau
Con sóng trước con sóng sau
Cứ nhẹ nhàng, chẳng vẻ đâu vội vàng.
Xa xa một chút mơ màng
Vài con thuyền nhỏ, dềnh dang chân trời
Vắng rồi những bước chân ơi!
Sang tháng sau lại chỉ người nhìn nhau.
Mưu sinh cũng thật bể dâu
Khi hớn hở lúc nhàu nhàu như dưa
Vô tư sóng cứ nô đùa
Mặc chiều nay biển như vừa vắng thêm.
Vỗ bờ sóng vẫn dịu êm
Những con còng ngước mắt nhìn khách xa.
Trịnh Đình Bích
25. CHỜ AI?
Em chờ ai... mắt xa trông?
Em chờ ai giữa mênh mông đất trời?
Chiều tàn bóng đổ chơi vơi
Nghe cơn gió thoảng bao lời thiết tha
Nhớ ngày cuối nẻo trời xa
Phố đông kẻ lại người qua dập dìu
Em chờ một bóng thương yêu
Sóng lòng dâng cuộn bao điều khát khao
Nhìn vầng mây trắng nghiêng chao
Trên lưng nhuộm ánh nắng màu hoàng hôn
Chờ ai... xao xuyến, bồn chồn
Chờ ai mà để ngỏ hồn lang thang?
Em chờ ai giữa hồng hoang?
Chờ ai em để mênh mang nỗi buồn?
Đỗ Anh Thư
26. TÌM CÂU LỤC BÁT
Mặc ai trách ngắn chê dài
Tìm vần ghép chữ dũa mài nên câu
Mỏi mòn lục bát từ lâu
Sáu trên tám dưới bể dâu nặng tình
Trải bươn gom nhặt dáng hình
Như ong kiếm mật rập rình vườn mơ
Ngày ngày chắt lọc ý thơ
Nào đâu có dám mộng mơ hão huyền...
Giữ gìn bản sắc tổ tiên
Tìm câu lục bát Mẹ hiền ru ta?
Phạm Tự
27. MẶN MÒI NHỮNG NƯỚC CÙNG NON
Gió mùa lọt thỏm vào đông
Mưa rơi rí rách mà không ướt ngày
Nắng vàng khướt khượt trong mây
Đất bùn ẩm ướt đoạ đày hanh hao
Đông cằn ươm ủ khát khao
Cố công chiu chắt ngọt ngào vào thơ
Chưa bao giờ... giống bây giờ
Tây Nguyên nước phủ mịt mờ nước ơi
"Nắng mưa là chuyện của trời"
Núi không còn rễ, núi đòi hạ sơn
Mặn mòi những nước cùng non
Rừng thiêng hùng vĩ chỉ còn ngày xưa
Miệt mài cuốc nắng trồng mưa
Bao năm hoạch định, rừng chưa đúng rừng.
Phạm Luyến
28. TRONG MẮT NGƯỜI TÌNH
Tây Thi trong mắt người tình
Như em trong mắt một mình riêng anh.
Tình yêu ai vẽ mà xanh
Ai thêu mà nắng hóa thành mây bay.
Tình yêu không rượu mà say
Như sông say núi như cây say cành.
Một mình em của riêng anh
Tây Thi người đẹp cũng thành người dưng.
Nghiêm Thị Hằng
29. TRẢ EM
Trả em chút nắng thu vàng
Trả vầng mây trắng bóng hoàng hạc xa
Mưa đan níu gót hài hoa
Chia hai giọt nhớ mù sa mịt mờ
Trả em một nửa câu thơ
Khẽ khàng rơi xuống giữa bờ mi cong
Trả ngày khắc khoải ngóng trông
Dáng ai lạc nẻo tịnh không lạnh lùng
Trả em vạn lối đường trần
Nhón chân bước vội ngại ngần dấu xưa
Trả em hai tiếng dạ thưa
Hồi chuông Thiên Mụ đong đưa cuối chiều
Trả mùa thu cũ cô liêu
Trả cơn gió chướng cánh diều chao nghiêng
Trăng ôm ấp nỗi niềm riêng
Anh đi bỏ Huế bỏ em răng đành?
Hương Trương
30. MÙA THU
Giá tôi là cả trời quê
để chiều nay đón thu về mà thương
mây như cỏ ướt trong vườn
gió như cái gió tôi đương nhớ nhà
con đường cạnh ngõ nhà ta
nắng hôm nay cứ như xa như gần
tiếng chim như tiếng hạt mầm
ở cây hay giữa tay cầm của tôi
hình như em đợi tôi rồi
tôi yêu như thể cái thời đang yêu
lá như mưa đổ vào chiều
như quanh tôi đấy rất nhiều thu sang
như trong tôi quá vội vàng
hè chưa đi hết đã mang thu về
như tôi đã nói được gì
tiếng hè đi, tiếng thu đi mơ màng
như là thương chút lỡ làng
thì thu mong đợi sẽ làm ta vui
em đừng trách nữa chi tôi
trẻ như ta lắm buồn vui là thường
ta như cây ở trong vườn
đứng bên nhau để mà thương nhau mà
em là mỗi bận thu qua
ngắm em tôi sẽ nhận ra được mình
mùa thu hai đứa chúng mình
mùa thu hai nửa ta giành tặng nhau.
Kim Chuông
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Lộc Nguyễn minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
Luc Bat Viet Nam
Đăng ký:
Đăng Nhận xét
(
Atom
)












Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét