Thứ Hai, 2 tháng 3, 2026

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Kiệu hoa đâu đã đến ngoài - Truyện Kiều

Góc Nhỏ Văn Thơ


KIỆU HOA ĐÂU ĐÃ ĐẾN NGOÀI - TRUYỆN KIỀU

Có thể xem cột mốc mà Vương Thúy Kiều bắt đầu sa vào chốn đọa đày lại là một ngày vui, một hỷ sự. Vì lẽ đó, Nguyễn Du miêu tả lễ rước dâu toàn bằng những từ ngữ của nỗi buồn. Sầu. Sinh ly. Đau lòng.

Xiết bao kể nỗi tấm sầu!
Khắc canh đã giục nam lâu mấy hồi.
Kiệu hoa đâu đã đến ngoài,
Quản huyền đâu đã giục người sinh ly.

"Quản huyền" (管絃) nghĩa đen là ống sáo và dây đàn, nhưng thường được hiểu rộng hơn là âm nhạc, nhạc cụ, và các loại nhạc khí nói chung. Ở đây là chỉ tiếng kèn sáo của đám cưới, không mang âm hưởng réo rắt vui tươi, mà chỉ có sự giục giã, nóng lòng chia cắt Thúy Kiều với gia đình.

Đau lòng kẻ ở, người đi,
Giọt rơi thấm đá, tơ chia rũ tằm.
Trời hôm, mây kéo tối rầm,
Dàu dàu ngọn cỏ, đầm đầm cành sương...

Giọt lệ sầu rơi xuống đủ nặng nề đến mức thấm qua cả đá, dẫu chỉ rút một sợi tơ từ ruột tằm ra, có thể làm rũ cả con tằm. Thúy Kiều như nhìn thấy trước một tương lai mịt mù chờ đón mình, ngay giữa bầu không khí rộn ràng tất tả của lễ hôn nhân...

(Truyện Kiều | Nguyễn Du. Bản Liễu Văn đường (1866), do Nguyễn Quảng Tuân phiên âm)

(Góc Nhỏ Văn Thơ)


Thiếu nữ xinh gợi cảm


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Không có nhận xét nào :