Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010

Thơ 0018: Tình vỡ




























TÌNH VỠ
 

Tình em như cánh chuồn chuồn
Khi bay đậu lại nỗi buồn riêng tôi
Dây trầu chưa quấn chợt rơi
Vành trăng chợt vỡ để người chợt xa…


1994
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





----------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 60, ngày 30.8.2016 (vói tên bài thơ là Chợt xa)

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999

Ghi chú: Ảnh người mẫu Thái Nhã Vân và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

7 nhận xét :

  1. CẢM NHẬN NGẮN
    Chỉ với 4 câu thơ 68 ngắn ngủi, nhẹ nhàng, tác giả Thanh Trắc Nguyễn Văn đã đưa người đọc đến với nỗi buồn man mác của ánh lập lòe sầu thương, chấp chới trong vành tim yêu thương ngoái vọng, đang xa xót cho một cung tình tan nát, lửng lờ níu kéo chút dư hương...
    Tình em như cánh chuồn chuồn
    Ôi sao mà phũ phàng lắm thế khi ví tình yêu với một cánh chuồn mỏng manh, sương khói, đầy hợt hời, chênh chao và bất định. Nếu ngày nao khi mới yêu nhau, cái tình sao mà quý giá, ngọc ngà, đầy đặn nguyên khôi, cứ tưởng là dù gió giông đến mấy cũng không làm mòn hao, dịch chuyển một tí nào. Té ra, mọi thứ đều là ảo ảnh phù du, đều bị nhìn lệch đi qua một lăng kính chủ quan, phiến diện để cái tình khi xám, khi hồng...
    Và vì tình chỉ như một cánh chuồn dễ chao chựng và đổi thay nên:
    Khi bay đậu lại nỗi buồn riêng tôi
    Vâng, tình yêu có cánh nên rồi sẽ vỗ cánh bay đi vào một hôm xấu trời nào đó, sót lại sau lưng một khung lòng bão tố của một tâm hồn rệu rã vì chưng hửng trước sự đổi thay đen bạc của lòng người...
    Em đi rồi mang hết theo những lấp lánh của cuộc tình nồng mặn. Giao lại cho ta - ngồi lặng hồn trong góc khuất quá vãng - gặm nhắm nỗi thương đau quặn thắt còn sót lại của một cuộc tình lơi. Dẫu không còn em với cuộc tình chúng mình, nhưng sao ta cứ ngu ngơ buồn vọng mãi thế. À phải rồi:
    Áo nào phai mà chẳng xót chút màu xưa
    (Quang Dũng)
    Để rồi xa xót mãi cho một ước vọng trầu cau lụi tàn theo mỗi bước em đi:
    Dây trầu chưa quấn chợt rơi
    Vành trăng chợt vỡ để người chợt xa…
    Sau cái buổi chia ly xé lòng như thế mọi thứ không chút nào còn nguyên vẹn. Ta cứ bàng hoàng, hụt hẩng, không tin rằng mình đã mất em...
    Và không em rồi, ta biết lấy nụ cười nào để tẩy xóa bi thương?
    HANSY

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn lời bình của nhà thơ HanSy

    Trả lờiXóa
  3. thơ cực kỳ lãng mạng luôn

    Trả lờiXóa
  4. chào bạn hoang phan đã ghe 1thăm Blog Thơ Văn

    Trả lờiXóa