Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010

Thơ 0021: Trong nắng ấm xuân hồng




























TRONG NẮNG ẤM XUÂN HỒNG

Con thắp một ngọn nến
Sáng rực giữa đêm đông
Nhớ ngày xưa mẹ khóc
Lệ nến rơi đỏ hồng.

Ngọn nến là ngọn lửa
Sưởi ấm nỗi buồn con
Thương mẹ đời cơ cực
Xác thân mau héo mòn.

Ngọn nến là ánh sáng
Soi dắt đường tương lai
Bao lần con vấp ngã
Mẹ nâng dìu trong tay.

Tuổi thơ nhiều lầm lỡ
Một thời con rong chơi
Giờ hiểu ra đã muộn
Mẹ xa rồi mẹ ơi!

Ngọn nến dần vắt kiệt
Đâu hình bóng mẹ tôi?
Chỉ còn là sáp lửa
Sắp lụn tan trong đời.

Chỉ còn là nước mắt
Mẹ rơi rớt vì con
Chỉ còn là mất mát
Thấm nỗi đau trong hồn.

Vầng dương rồi hé sáng
Đã qua hết đêm đông
Mẹ ơi, mình con khóc
Trong nắng ấm xuân hồng…


1995
(Tuyển tập thơ Lời Trần Tình Dâng Mẹ Cha – NXB Tổng hợp Đồng Tháp 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





----------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng sô 65, năm 1996

+ Thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 199
+ Thơ đã in trong Tuyển tập thơ Lời Trần Tình Dâng Mẹ Cha – NXB Tổng hợp Đồng Tháp 1997

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét