Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2010

Thơ 0027: Yêu và xa




























YÊU VÀ XA

Một người tiễn một người đi
Một vầng trăng lệ chia ly một người.

Xa xôi cũng đã xa rồi
Xa lòng, xa mặt sao lời cũng xa?

Lá vàng vàng nát phong ba
Mùa xuân về lại, người xa không về.

Cầm tay còn nửa câu thề
Nửa lang thang nhớ, nửa lê thê buồn.

Chưa thương chớ nói lời thương
Chưa xa chớ để đôi đường chia xa.

Cô đơn gió lạnh gian nhà
Nhai cơm cơm hẩm, nhắp trà trà thiu.

Trăm lần vẫn nói không yêu
Một lần xa vắng trăm chiều ngẩn ngơ.

Câu yêu nông nổi dại khờ
Câu xa lặn hụp bến bờ thương đau.

Lá trầu chẳng thắm duyên cau
Xuống đò đò đắm, qua cầu cầu trôi.

Đã yêu yêu chỉ một lời
Chẳng yêu dẫu sống trọn đời: không yêu!

1997
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999) 


Thanh Trắc Nguyễn Văn




-------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Văn Nghệ tp.HCM từ ngày 16.10 đến 23.10.1997

+ Bài thơ đã đăng trong Tập thơ riêng  Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

6 nhận xét :

  1. Đã yêu yêu chỉ một lời
    Chẳng yêu dẫu sống trọn đời: không yêu!

    hay quá

    Trả lờiXóa
  2. Yêu rồi xa hay xa rồi mới yêu?

    Trả lờiXóa