Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2010

Thơ 0020: Giọt lệ muộn màng












































GIỌT LỆ MUỘN MÀNG

Cũng từ ngày ấy con khóc vùi trước cỏ
Trước mộ bia đất lạnh, hương tàn
Ngày mẹ mất là những ngày trốn học
Con bỏ nhà theo lũ bạn đi hoang.

Con đâu biết dưới mái tranh nghèo cũ nát
Mẹ thương con, chịu vất vả tháng ngày
Bát cơm trắng mẹ sớt dành cá thịt
Con ăn thường nào nếm được đắng cay.

Giờ lạc lõng giữa đường đời xuôi ngược
Con lao đao khi đã mất mẹ rồi
Hạt muối mặn mới hay còn vị chát
Bát cơm người là nước mắt đầy vơi.

Con ăn năn xin lạy quỳ trước mộ
Lệ muộn màng xin được rưới cỏ tươi
Lời mẹ dạy vọng vang từ cõi nhớ:
Dẫu bơ vơ…
Cũng phải sống
Để thành người…


1996
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999) 


Thanh Trắc Nguyễn Văn




--------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 82, năm 1997

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999

Ghi chú: Ảnh nữ diễn viên Thang Duy (Trung Quốc) và ảnh áo dài của nhiếp ảnh gia Dương Quốc Định sưu tầm từ internet

5 nhận xét :

  1. Về mẹ, dường như không biết bao nhiêu bài thơ cho đủ, tất cả đều cảm động. Tôi cũng viết về mẹ, đôi bài ăn năn như bạn viết. Chúc an lành.

    Trả lờiXóa
  2. @tuyphong

    Hoàn toàn đồng ý với ý kiến của bạn

    Trả lờiXóa
  3. Con ăn năn xin lạy quỳ trước mộ
    Lệ muộn màng xin được rưới cỏ tươi
    Lời mẹ dạy vọng vang từ cõi nhớ:
    Dẫu bơ vơ…
    Cũng phải sống
    Để thành người…

    con đã biết lỗi và hãy sống thật xứng đáng như lời mẹ nói

    Trả lờiXóa