THỜI GIAN
Tìm gì trên cát thế em
Phải chăng sợi tóc bạc mềm vừa rơi?
Hoàng hôn lặn hụp cuối trời
Nắng xuân còn nợ một lời yêu em...
2016
(Tập thơ Nghêu ngao ca - NXB Hội Nhà văn 2018)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Thời gian vốn chẳng chờ ai. Nó mang theo tuổi trẻ, những cuộc gặp gỡ, những mùa hoa và cả những kỷ niệm rời xa ta mãi mãi.
Tuổi già có lẽ không đáng sợ, đáng sợ hơn là khi ngoảnh lại, ta nhận ra mình đã đi qua một đời người mà vẫn chưa kịp yêu thương và trân trọng những gì thật sự quý giá.
Tuổi già bình yên là bởi trong lòng ta đã biết buông bỏ.
Có những ngày tháng đẹp nhất không phải là ngày còn trẻ, mà là ngày ta đủ bình thản để mỉm cười với những gì thời gian đã lấy đi.
* Bài thơ đã đăng trên báo PC và Mobile số 723, ra ngày 26-9-2017
* Bài thơ đã đăng trên báo PC và Mobile số 732 ra ngày 28-11-2017
+ Bài thơ đã đăng trên trang Thi viện.
+ Bài thơ đã đăng trên trang Vườn thơ TKaraoke
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Nghêu ngao ca - NXB Hội Nhà văn 2018
----------------------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: Ảnh Hoa hậu Việt Nam 2014 Nguyễn Cao Kỳ Duyên (ngồi trên cát), Photo by Thanh Do (từ ánh 3 đến 37) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

































6 nhận xét :
thời gian tàn phá tất cả kể cả sắc đẹp của Mỹ nhân
hu hu hu
thơ hay
Thơ nhẹ tênh mà cõi lòng không nhẹ.
Chúc bạn thơ TTNV có những bài thơ hay...
Ngắn gọn và súc tích . Hay lắm anh !
Nhẹ nhàng mà ý nghĩa lắm ạ
Đăng nhận xét