Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Ảnh Thanh Trắc Nguyễn Văn (1)

Đêm trăng

Từ trái qua phải: Nhà thơ Tâm Nhiên - Nhà văn Phan Nhật Chiêu - Thanh Trắc Nguyễn Văn - Nhà thơ trẻ Nguyễn Vĩnh An - Họa sĩ Nguyễn Chinh - Nhà thơ Phan Ngọc Thường Đoan - Nhà thơ Dung Thị Vân.
Thanh Trắc Nguyễn Văn và những người bạn cũ học lớp 12


Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Thơ 0304: Hát ghẹo

Thiếu nữ áo tứ thân, nón quai thao

HÁT GHẸO
         Viết tặng T.H.
Lý lơi đêm hội mùng mười
Rao câu hát ghẹo tìm người hữu duyên.

Nam Cường hát ghẹo Thanh Uyên
Lời quen hát ghẹo lời nguyền trăm năm.

Sợi đay hát ghẹo tơ tằm
Quạt mo hát ghẹo quạt trầm hương bay.

Cỏ lác hát ghẹo cỏ may
Sương đêm hát ghẹo nắng ngày hồng tươi.

Chuột con hát ghẹo mèo lười
Khoai lang hát ghẹo chọc cười khoai môn.

Cây giáo hát ghẹo cây côn
Quẻ càn hát ghẹo quẻ khôn méo tròn.

Yếm đào hát ghẹo eo thon
Tóc mai hát ghẹo cỏn con lông mày.

Trầu nồng hát ghẹo rượu cay
Trống cơm hát ghẹo một bầy nhện tơ.

Quan họ hát ghẹo nhà thơ
Con thuyền hát ghẹo bến chờ cỏ lau.

Giữa đêm giọng hát vút cao
Lặng nghe hát ghẹo trăng sao cũng cười...

Làng Nam Cường,
xã Thanh Uyên, Phú Thọ 2011
(Tập thơ Huyền thoại Người lái đò - NXB Hội nhà văn 2013) 


Thanh Trắc Nguyễn Văn

Thiếu nữ áo yếm ngủ trên võng

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Thơ 0299: Trường cũ

Thiếu nữ áo dài hoa


TRƯỜNG CŨ

Em về
Tìm tiếng ve rơi
Tìm năm tháng cũ khắc lời trên cây.

Cơn mưa lạnh
Ướt vai gầy
Hoàng hôn lạnh
Nhớ những ngày không nhau.

2012
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò – NXB Hội Nhà Văn năm 2013)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Photo Thanh Sơn


Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Bình bài thơ Huyền thoại người lái đò của Thanh Trắc Nguyễn Văn



BÌNH BÀI THƠ HUYỀN THOẠI NGƯỜI LÁI ĐÒ CỦA THANH TRẮC NGUYỄN VĂN

Xuân đã về, trời bớt đi cái lạnh tê tái của những ngày đông thay vào đó là sự dịu mát trong không khí hơi se lạnh của từng cơn gió nhẹ thoáng qua. Xuân đến thiết tha, êm đềm, đầy xúc cảm!

Và ngoài kia, những cơn mưa vẫn lác đác rơi trong không khí se lạnh, từng hạt mưa bay trong nắng chiều mang vẻ đẹp óng ánh diệu kì, trong lòng mỗi chúng ta lại trỗi dậy nỗi niềm của tuổi học trò với một thoáng ngẩn ngơ như sự hoài niệm của một dòng sông quay đầu tìm về nguồn suối với cõi lòng tri ân da diết. Và tôi cũng vậy!