Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Ba, 18 tháng 5, 2010

Thơ 0052: Phiếm luận về yêu

























PHIẾM LUẬN VỀ YÊU

Khi yêu
Tôi bỗng thành người lớ ngớ
Mọi người cười tôi
Nhưng họ cũng đều lớ ngớ
Khi yêu!

Có nhiều người càng yêu
Càng lớ ngớ!
Và càng lớ ngớ
Họ càng yêu!

Sỏi đá bỗng dỗi hờn
Khi bỗng lớ ngớ
Bỗng yêu!
Quỷ sứ cũng hiền như nai
Khi cũng yêu
Cũng lớ ngớ!

Nhưng coi chừng
Bạn sẽ là người lớ ngớ
Nếu không yêu!
Cũng đừng quá vội yêu
Kẻo thành người lớ ngớ!

1997
(Tập thơ Hạ Nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





----------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riệng Hạ Nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

3 nhận xét :

  1. tình yêu có ai giải thích được đâu

    Trả lờiXóa
  2. Nhưng coi chừng
    Bạn sẽ là người lớ ngớ
    Nếu không yêu!
    Cũng đừng quá vội yêu
    Kẻo thành người lớ ngớ!

    vui quá hà

    Trả lờiXóa
  3. yêu hay không yêu?
    thôi thà cứ yêu!

    Trả lờiXóa