Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2016

Bình bài Thơ ế

 




















Bình bài THƠ Ế của Thanh Trắc Nguyễn Văn

Thơ là tinh túy của ngôn ngữ, là nét đẹp của tâm hồn. Nhà thơ đem thơ đi bán là chuyện bình thường. Bất bình thường ở đây là nhà thơ lại đem thơ đi bán ở những nơi người ta không còn quan tâm đến thơ nữa.

Đầu tiên nhà thơ rao bán thơ ở “phố đông người” chỉ toàn là “giai nhân” với “người mẫu”. Dĩ nhiên những người này đâu có ai quan tâm đến thơ! Họ chỉ lo trang điểm, lo tìm những trang phục đắt tiền sao cho hợp thời trang. Cái họ cần là sàn diễn, là những cuộc thi sắc đẹp. Câu thơ của Thanh Trắc Nguyễn Văn thật chua chát:

“Giai nhân, người mẫu xúm cười… Không mua!”

Tinh ý một chút chúng ta sẽ hiểu ai đang cười ai? Họ đang cười nhà thơ hay nhà thơ đang cười họ? – Những người “văn hóa lùn”?

Tiếp đó nhà thơ lại đem thơ rao bán trước cổng chùa. Chùa là nơi để thiền, để thấm nhuần đạo Phật. Mãn Giác Thiền sư đã từng để lại hai câu thơ nổi tiếng:
         
“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai”
(Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai.)
(Ngô Tất Tố dịch).

Tiếc thay cổng chùa giờ đây không còn như ngày xưa nữa. Khách thập phương nhiều người đến đây chỉ lo cầu tài, lo cầu quan chức, hoặc cầu cho cái ghế của họ được yên vị. Những người như thế mấy ai quan tâm đến thơ? 

Nhà sư tỏ ra rất thông cảm với nhà thơ nên đã “thương tặng lá bùa bình an” cho nhà thơ. Nhưng hình như có cái gì “sai sai” ở đây? Trong Phật giáo thật sự đâu có “bùa chú”? Nhà sư này cũng đã bị ảnh hưởng của “cơ chế thị trường” mất rồi!

Tiếp tục cuộc hành trình, nhà thơ đem thơ rao bán trước chợ làng, nơi mà chủ nghĩa thực dụng hiện đầy đủ và rõ nét nhất. Đúng như dự đoán, người ta đi chợ để lo cái ăn là chính nên với thơ chẳng mấy ai quan tâm. Càng “đắng lòng” hơn khi “mắm” và “khô” là hai món ăn rất “nặng mùi” lại rất đắt khách, trong khi thơ thì ế chỏng ế chơ:

“Mắm khô hút khách… bàng hoàng thơ đau!”

Cuối cùng, nhà thơ quyết định bắt chước Tản Đà đem thơ lên cõi “trăng sao” (lên trời) bán. Không ngờ nhà thơ lại gặp ông Thiên Lôi chận đường. Đây là cái “xui xẻo cú chót” của nhà thơ vì ông Thiên Lôi là dân võ biền đâu có yêu thơ.

Với lại ta hãy nghe ông hét: “Thằng nào bán thơ?”. Nghĩa là Ngọc Hoàng Thượng Đế bấm độn đã biết sắp có một người lên bán thơ nữa nên đã sai Thiên Lôi đón đường không cho lên. Thiên đình bây giờ chắc cũng đã theo kịp thời đại. Mấy tiên nam, tiên nữ chỉ thích nhảy hit hop, thích coi tấu hài, thích làm “hậu duệ mặt trời” đâu còn ưa thích “cầm kỳ thi họa” như xưa! Thật đáng buồn cho thơ và nhà thơ.


Kim Như






















-----------------------------------------------------------------------------



















































Thơ ế

Gánh thơ rao phố đông người
Giai nhân, người mẫu xúm cười… Không mua!

Gánh thơ rao trước cổng chùa
Sư ông thương tặng lá bùa bình an!

Gánh thơ rao giữa chợ làng
Mắm khô hút khách… bàng hoàng thơ đau!

Gánh thơ lên cõi trăng sao
Thiên Lôi chận hét: “Thằng nào bán thơ?”.


2013

Thanh Trắc Nguyễn Văn






















Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

1 nhận xét :