Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017

Ca dao về Mùa Hè


















































CA DAO VỀ MÙA HÈ 

Đàng mòn nhơn nghĩa không mòn 
Đây tôi giữ dạ bia son sắt cầm 
Xin ai đừng bỏ nghĩa ai 
Cất lên than một tiếng ai hoài cũng thương 
Viết lên một gánh can trường 
Nặng nhẹ cũng gánh cứ đường mà đi 
Nặng thời tối nghỉ một khi 
Nhẹ thời chậm rãi mà đi hoài hoài 
Gánh tôi còn gánh trên vai 
Thói thường người nói nào ai gánh rồi 
Phần tôi gánh nặng tôi ngồi tôi than 
Cất tiếng kêu bà quán bên đàng 
Mai giờ có gặp bạn vàng tôi không? 
Bốn mùa xuân hạ thu đông 
Nghĩa nhơn bảng lảng kêu không thấy trời 
Nước mắt liền nhỏ liền rơi 
Liền thương liền nhớ liền rời liền xa 
Trông em không thấy em ra 
Năm bảy mùa hạ, năm ba mùa hè 
Trách bà Nguyệt lững thững không xe 
Đôi ta lững thửng như bè rã đôi.


















































Đêm qua lốp đốp mưa rào,
Hạt rơi xuống giếng, hạt vào vườn hoa
Đôi bên bác mẹ thì già
Lấy anh hay chữ để mà cậy trông
Mùa hè cho chí mùa đông
Mùa nào áo ấy cho chồng đi thi
Hết gạo em lại gánh đi
Hỏi thăm chàng học trọ thì nơi nao
Hỏi thăm phải ngõ mà vào
Vai đặt gánh gạo, miệng chào: Kìa anh
Chàng giận thì thiếp làm lành
Miệng cười hớn hở rằng anh giận gì
Thôi thôi đừng giận em chi
Muốn lấy vợ lẽ em thì lấy cho
Hay là lấy vợ nhà trò
Hết bao tiền của em lo cho chàng.

Chị Xuân đi chợ mùa hè,
Mua cá thu về chợ hãy còn đông,
Chị Hươu đi chợ Đồng Nai,
Bước qua Bến Nghé ngồi nhai thịt Bò.

Con trẻ mùa hè như bè tháng sáu
Mượn máu còn hơn cháu chồng
Chim trời ai dễ đếm lông
Nuôi con ai nỡ kể công tháng này.

Con ác là nó nằm đầu hè
Nó kêu tréo que tréo quảy,
Em có chồng như bụi trảy còn non
Nhìn em rồi lại nhìn con
Có chồng lâu lắc, sao nói còn như xưa?
Lẽ nào nẫu để như xưa
Ngoi nam còn ướt đất, huống chi mưa tháng mười?

Con cuốc kêu khắc khoải mùa hè
Làm thân con gái phải nghe lời chồng
Sách có chữ phu xướng phụ tòng
Làm thân con gái lấy chồng xuất gia
Lấy em về thờ mẹ kính cha
Thờ cha kính mẹ ấy là người ngoan.

Dưng dưng như cá vào lờ,
Khi vào thì dễ, bây giờ khôn ra.
Tiếc thay hoa hỡi là hoa,
Mùa xuân chẳng nở, nở ra mùa hè!
Tiếc thay hoa nở làm chi,
Hoa nở lỡ thì, lại phải mùa đông?
Chồng lớn vợ bé đã xong,
Chồng bé vợ lớn trong lòng đắng cay.

Hỡi cô mà thắt bao xanh
Có về Kim Lũ với anh thì về
Kim Lũ có hai cây đề
Cây cao bóng mát gần kề đôi ta
Tình sâu không quản đường xa
Nhà anh cao rộng cũng là nhà em
Nhà anh có con sông êm
Cho em tắm mát những đêm mùa hè.

Làng tôi công nghệ đâu bằng
Là làng Triều Khúc ở gần Thanh Xuân
Quai thao tết khéo vô ngần
Là nghề của Vũ sứ thần dạy cho
Tóc rối, lông vịt, mã cò
Bán ra ngoại quốc cũng to mối lời
Khăn san kiểu lối tân thời
Tua cờ nhà đạo, nhà binh
Bán ra Hà Nội, Huế, Vinh, Sài Gòn
Chân chỉ hạt bột y môn
Chỉ tơ, chỉ gốc, lại còn chỉ thêu
Dây đàn, dây rút thật nhiều
Chỉ quả chữ thọ có điều tinh thông
Khéo thay những dải kim tòng
Được bằng thưởng nhất Hà Đông bảo tàng
Phu-la, tơ lụa, đăng ten,
Tiêu thụ các xứ bán buôn thật nhiều
Buồng chơi dùng đệm lông cừu
Hỏi thăm Triều Khúc có nhiều tài hoa
Thắng đai ngựa, chổi lông gà
Thắt lưng, khăn mặt người ta thường dùng
Len đan mũ trẻ ít công
“Tích-cô” dệt máy dùng trong mùa hè
Hoa bằng lông vịt mới kỳ
Giỏ đựng ấm tích bằng tre khéo làm
Nghề kẹo mạ, thợ kim hoàn
Nghề nào cũng giỏi khôn ngoan ai tày
Quai túi dết, sợi giày tây
Vẽ tranh sơn thủy dùng bày phòng chơi
Hơn ba mươi nghệ tân thời
Sĩ, nông, công, cổ mọi người đều hay
Nghề nào cũng khéo chân tay
Nhất thân vinh hiển buổi này cạnh tranh
Đơ Thao Triều Khúc rành rành
Tiếng khen công nghệ nổi danh Bắc Kỳ. 


(sưu tầm)














































Tục ngữ về Mùa Hè
Ca dao về Mùa Hè
Ca dao về Mùa Hè (2)

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

1 nhận xét :