Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường đến chợ hàng hóa Chiêu Thông năm mới, khi vào quầy hàng thịt hỏi: - Công việc kinh doanh thế nào? Đáp: Thông thường rất tốt, nhưng hôm nay đến một cân cũng không bán được. Lý: Tại sao? Đáp: Vì ngài đến, khách hàng không được vào.
Lý: Vậy thì tôi mua hai cân. Đáp: Không bán. Lý: Tại sao? Đáp: Vì để đảm bảo an ninh khi ngài đến, ở đây không được có dao.
Sáng ba mươi Tết Tôi và người bạn đến quán cà phê Quán cà phê của cô chủ quán xinh xinh Và đứa bé trai ba tuổi Cô chủ quán có đôi môi tươi màu hoa hồng Có dáng uyển chuyển của thiên nga Có mái tóc dài màu đêm óng ả Đon đả mời khách Cậu bé có giọng nói long lanh Gương mặt thiên thần Ê a chào khách…
Sáng mùng một Tết Tôi và người bạn đến quán cà phê Cô chủ quán với chiếc áo dài màu mai vàng mỉm cười chào chúng tôi Mỉm cười chào năm mới Khách uống vẫn đông Họ đến với ánh mắt của những chú lùn Những chú lùn tay khuấy cà phê mà mắt vẫn mãi ngắm nàng Bạch Tuyết Những chú lùn dễ thương không dám mơ mình là hoàng tử Họ ân cần vây quanh cô Chúc Tết cô Tặng phong bao lì xì cho cậu bé Cậu bé đến từng bàn khoanh tay ngọng nghịu cảm ơn Những ly cà phê sóng sánh ngào ngạt khói Những tiếng cười vang rộn rã Quán nước đầm ấm như một ngôi nhà…
Sáng mùng hai Tết Tôi và người bạn đến quán cà phê Những người khách giờ đã thân thiết nhau Họ ngồi sát nhau Len lén nói về cô Nói về cô chủ quán ngồi sau quầy xinh xinh như một đóa hoa đào Nói về nỗi đau của nàng Mỵ Châu Nói về giọt lệ của cô Thúy Kiều Đời sẽ vui nhiều hơn nếu không có những chàng Trọng Thủy Đời sẽ buồn ít hơn nếu không có những gã Sở Khanh Những tiếng thở dài Những cái lắc đầu thông cảm Họ khe khẽ nhìn nhau Khe khẽ nhìn cô Sao thấy cay cay trong khóe mắt?
Mỗi ngày Tôi và người bạn vẫn đến quán cà phê Cùng những người khách thân quen Cùng những ghế bàn thân thuộc Cùng chậu hoa nhỏ trên quầy Chậu hoa có cánh hoa xương rồng đang vươn cao mình trên cát… Tết đã qua từ lâu Nhưng Mùa Xuân vẫn đang ở lại Những người khách thầm thì kể nhau nghe Một giấc mơ yêu có không gian ba chiều Một lời tỏ tình nồng nàn của cánh bướm đậu xuống bỗng biến thành hoa Một khúc nhạc mùa thu đang viết dở Một bài thơ không đề trăn trở Một bức chân dung họa mãi vẫn chưa xong… Cũng có người than Đến quán không uống cà phê sao đêm về vẫn trằn trọc khó ngủ?
Có một ngày Tôi và người bạn đến quán cà phê Gặp một cô chủ quán khác! Một người khách bỏ đi Hai người khách bỏ đi Ba người khách bỏ đi Người bạn tôi cũng bỏ đi Những người khách lần lượt bỏ đi Chỉ còn lại một mình tôi Ngồi trong quán bên ly cà phê vô vị nhạt thếch Chỉ còn lại một mình tôi Trống vắng cùng những ngày nắng ngày mưa Chỉ còn lại một mình tôi Nhẫn nại đối thoại với bóng tối cô đơn…
Bạn tôi và những người khách cũ nhiều lần xông vào quán muốn kéo tôi ra Họ bảo tôi đừng dại khờ Đừng mê muội Đừng mong mỏi hoài một quá khứ Nhưng tôi cương quyết không đồng hành với họ Tôi vẫn đợi Mùa Xuân Tôi đợi như dòng sông cạn đang khao khát một cơn mưa Tôi đợi như chú lính chì dũng cảm đang thầm mơ một huyền thoại cổ tích Tôi vẫn tin Rồi một ngày mai khi đến quán Tôi sẽ thấy lại cô chủ quán xinh xinh Sẽ thấy đứa bé trai ba tuổi Và sẽ lại thấy chậu hoa nhỏ trên quầy Chậu hoa có cánh hoa xương rồng đang vươn cao mình trên cát…
(Bài thơ đã đăng trên trang web văn học Hội Nhà Văn tp.HCM ngày 16.4.2014)