Thứ Ba, 24 tháng 7, 2018

Giới thiệu tập thơ Tôi là một kẻ khác





GIỚI THIỆU TẬP THƠ TÔI LÀ MỘT KẺ KHÁC 

Rất cảm ơn nhà văn - nhà thơ thơ Nhật Chiêu đã tặng Thanh Trắc Nguyễn Văn tập thơ "Tôi là một kẻ khác", do Nhà xuất bản Văn Hóa - Văn Nghệ cấp giấy phép. Tập thơ được in trên nền giấy trắng đẹp.



Thứ Hai, 23 tháng 7, 2018

Thơ của bạn thơ Nguyễn Hữu Trí Trí



NHỚ... 
            (họa bài thơ Nhớ bạn cũ của Thanh Trắc Nguyễn Văn) 
Hè sang lại nhớ ngày xưa
Nhớ thời áo trắng - rặng dừa em qua
Thế rồi cuối cấp chia xa
Về thăm trường cũ nhin hoa ngậm ngùi !

Nguyễn Hữu Trí Trí




Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2018

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Uyển văn

Góc Nhỏ Văn Thơ


UYỂN VĂN

Uyển vãn là phiên âm tiếng Việt của từ 晼晚, nghĩa là "mặt trời sắp lặn về phía Tây".

Uyển (晼) chỉ lúc "trời chiều, mặt trời ngả về tây". Vãn (晚), cũng mang bộ Nhật (日), nghĩa là chiều tối. "Uyển Vãn" thường dùng trong văn thơ để chỉ cảnh mặt trời đang lặn, đồng thời mượn cảnh để cảm thán về tuổi xế chiều, lúc về già (ví đời người như mặt trời, lặn về tây nghĩa là sắp qua đời), hoặc cảnh sắc đang trôi qua.


Photo by Thành Lê


Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Tiếng ái ân - Phạm Huy Thông

Góc Nhỏ Văn Thơ


TIẾNG ÁI ÂN - PHẠM HUY THÔNG

Tặng Nguyễn Nhược Pháp

Lời thiếu nữ:

Em không muốn mơ màng trong cảnh mộng,
Nhìn trăng lên sương tỏa với mây trôi,
Nghe đàn chiều nơi đầu dây trầm bổng
Vẳng đưa sang theo hơi gió xa xôi.

Em không muốn du chân bên hồ vắng
Ngắm vừng ô xa phai ánh dần dần.
Em không muốn trông hoàng hôn yên lặng,
Lặng ngồi nghe như vang tiếng ái ân...

Vì, than ôi, tiếng ái ân đằm thắm
Chỉ chờ khi em thơ thẩn bên rèm,
Ngắm mây vẩn trên không gian thăm thẳm,
Là êm đềm réo rắt bên tai em!

Em sợ nghe, khi chiều tàn đêm hết
Vẳng bên tai tiếng gọi của ái ân,
Là vì rằng lòng yêu đương tha thiết
Em đã trao tất cả cho tình quân.

Em đã thiết tha trao, tình quân hỡi!
Lòng yêu đương tha thiết trong tay ai
Mà vì đâu bao ngày em mong đợi,
Luyến phòng văn, ai nỡ lặng yên hoài...

Em quyết không bao giờ thèm tưởng tới
Kẻ khi xưa em mong đợi ngày đêm
Và bao phen lòng kiêu căng sôi nổi,
Em bắt lòng khinh kẻ đã khinh em!

Nhưng, luôn luôn, tiếng đàn chiều van vỉ,
Sương lam tan, mây thắm, liễu yêu kiều
Như khuyên em chớ vì ai bỏ phí
Ngày xuân xanh, nhan sắc với tình yêu.

Muôn ngày xưa trong ngày xuân rực rỡ
Em cố yêu kẻ khác... nhưng than ôi!
Không bao giờ em yêu ai được nữa;
Không bao giờ được nữa, tình quân ôi!

Cho nên đã bao ngày, em không muốn
Nhìn liễu xanh mơn trớn nước rung rinh,
Nhìn mây êm nơi xa xa nhẹ cuốn
Như mang qua tiếng gọi của ái tình.


Photo by Hangkao


Thứ Hai, 16 tháng 7, 2018

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Bạch vân thân xá

Góc Nhỏ Văn Thơ


BẠCH VÂN THÂN XÁ

Điển tích "Bạch vân thân xá" (Nhà cha mẹ nơi đám mây trắng) hay "Bạch vân tư thân”  (mây trắng nhớ cha mẹ) được Nguyễn Du sử dụng trong mấy câu Kiều sau để chỉ nỗi nhớ quê nhà:

"Bốn phương mây trắng một màu
Trông vời cố quốc, biết đâu là nhà?
Lần lần tháng trọn ngày qua
Nỗi gần nào biết đường xa thế này."

Điển tích này bắt nguồn từ Địch Nhân Kiệt (630 - 700), người đời Đường và thời Võ Chu. Sách Đường Thư chép ông đi làm quan xa nhà ở Tinh Châu, mà nhà cha mẹ ở Hà Dương. Địch Nhân Kiệt lên núi Thái Hàng trông đám mây trắng ở xa, mà nói với quân sĩ:

(Ngô thân xá ư kỳ hạ),
nghĩa là "Cha mẹ ta ở dưới (đám mây trắng) kia".


Photo by Hoàng Mạnh Quyết


Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Ngày hôm qua đâu rồi - Bế Kiến Quốc

Góc Nhỏ Văn Thơ


NGÀY HÔM QUA ĐÂU RỒI - BẾ KIẾN QUỐC

Có những bài thơ thiếu nhi khi đọc lại bỗng thấy có rất nhiều ý nghĩa ẩn sâu, thậm chí đến khi trưởng thành ta lại càng thấm thía. Một câu hỏi ngây thơ của tuổi nhỏ về thời gian trôi qua và những điều không thể vãn hồi, được trả lời bằng sự thật chân phương: thời gian trôi đi, nhưng những gì ta sáng tạo sẽ vẫn còn đấy. Là kỷ niệm, là ký ức, là trải nghiệm in sâu trong tâm hồn, cũng là những thành quả hữu hình từ chính sức lao động của đôi ta - để lại dấu ấn trong dòng sông thời gian dằng dặc...


Photo by Đào Vĩnh Hà


Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2018

Thơ 0366: Ước mơ xưa



ƯỚC MƠ XƯA

Ngày xưa mười tám
Em, con bé ngơ ngáo có mái tóc dài với chiếc nơ màu tím
Anh, thằng con trai lặng lẽ cùng những bài thơ ngô nghê cất sâu trong cặp
Đứa thích thành cô giáo nhạc
Đứa mơ làm thầy giáo văn.

Cổng trường khép lại
Đường đời mở ra...
Toàn những gương mặt bịt khẩu trang kín mít
Toàn những bánh xe đầy bụi khói lăn vòng đen kịt
Không còn những bài thơ lấp lánh
Không còn những nốt nhạc long lanh
Chỉ còn những đồng tiền nổi trôi, xuôi ngược.

Em so đo
Anh tính toán
Em theo chồng hối hả
Anh buông thả những giấc mơ
Mình lạc nhau giữa dòng thời gian mờ hun hút...

Rồi một ngày gặp lại trên con đường đầy những mảnh đá đau thương vụn vỡ
Nắng chiều thu bạc phết nửa mái đầu
Có phải là em
Con chim vàng anh trong lồng son sặc sỡ?
Có phải là anh
Gã đàn ông hãnh tiến
Mang chiếc mặt nạ có nụ cười rạng rỡ?

Ta nhớ lắm
Cùng quay về trường cũ
Những cành phượng hồng
Vẫn còn treo trên đó
Đỏ rực những ước mơ...
 

2018
(Tập thơ Nghêu ngao ca - NXB Hội nhà văn 2018) 


Thanh Trắc Nguyễn Văn