Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Chủ Nhật, 30 tháng 5, 2010

Thơ 0103: Nửa mơ ước xưa









































NỬA MƠ ƯỚC XƯA

Ngày ấy mình chung lớp
Hai đứa chung lối về
Em là hoa bưởi trắng
Thơm ngát giữa đường quê.

Một chiều thu gió lộng
Ngồi học cạnh bờ ao
Em quấn đôi nhẫn cỏ
Mơ ước chuyện ngày sau.

Em mơ làm cô giáo
Anh cũng ước làm thầy
Tuổi thơ như giọt nắng
Bước chân đầy cỏ may.

Ước mơ mình chia nửa
Hai nửa cùng chung mơ
Nửa em ép vào lá
Nửa anh gởi vào thơ.

Nửa em hóa lá đỏ
Bồng bềnh ra sông xa
Nửa anh thành khói trắng
Long đong nơi quê nhà.

Trang sách còn một nửa
Nửa cánh diều lặng bay
Bài thơ mất một nửa
Nửa xanh cọng cỏ gầy.

Nửa anh giờ trường cũ
Nửa em giờ mù khơi
Ước mơ đôi nhẫn cỏ
Đôi nửa còn nửa đôi.

Từng đêm bên giáo án
Nghe nửa mùa thu đau
Nửa anh còn tìm mãi
Nửa mơ ước xưa đâu?


1997
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn



 







































----------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 18 (bộ mới), ngày 15.11.2000

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

12 nhận xét :

  1. Từng đêm bên giáo án
    Nghe nửa mùa thu đau
    Nửa anh còn tìm mãi
    Nửa mơ ước xưa đâu?


    hu hu

    Trả lờiXóa
  2. @tram lan:cảm ơn bạn đã ghé thăm Blog Thơ Văn

    Trả lờiXóa
  3. Cảm ơn bạn Trung La Quán đã ghé thăm Blog Thơ Văn

    Trả lờiXóa
  4. một chuyện tình cảm động

    Trả lờiXóa
  5. cảm ơn bạn Thanh Lệ đồng cảm

    Trả lờiXóa
  6. Ui em đi qua cổng làm chi để rùi lòng anh rung động, thà đừng gặp sẽ không nhớ thương
    van em đừng qua cổng
    em ơi đừng qua cổng

    Trả lờiXóa
  7. @Melon Water: bài thơ này đâu phải là bài thơ Van em đừng qua cổng đâu bạn?

    Trả lờiXóa
  8. ôi nỗi đau người xưa của nhà thơ đâu?

    Trả lờiXóa
  9. Từng đêm bên giáo án
    Nghe nửa mùa thu đau
    Nửa anh còn tìm mãi
    Nửa mơ ước xưa đâu?

    buồn quá

    Trả lờiXóa