Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

Kỷ niệm về bài thơ Hạ nhớ






































Kỷ niệm về bài thơ Hạ nhớ

Minh Thu là tên của một nữ sinh rất xinh đẹp của trường PTTH Võ Thị Sáu trong khoảng những năm thập niên 1985 - 1990.  Cô gái duyên dáng, nói giọng Bắc, người Hải Phòng này đã làm ngẩn ngơ rất nhiều nam sinh trường PTTH Võ Thị Sáu lúc bấy giờ.

Thanh Trắc Nguyễn Văn viết bài thơ Hạ nhớ là để tặng riêng cho Minh Thu và những bạn nam đã ngưỡng mộ cô. Trong bài thơ có tên của Minh Thu: 


“Mùa thu sao đến chậm
Để buồn ta mênh mông?”.  

Bài thơ lúc đầu còn rất dở (sáng tác khoảng năm 1988) nên không một tờ báo nào chịu đăng. Tác giả bài thơ đã phải kiên trì sửa chửa lại nhiều lần và hoàn thiện vào năm 1994. Bài thơ được đăng báo lần đầu vào khoảng năm 1996. Sau đó bài thơ đã được tuyển in vào tập thơ Hạ Nhớ (NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999) của Thanh Trắc Nguyễn Văn.

Gần đây nhất là vào ngày 9.8.2011, bài thơ lại được xuất hiện trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính (số 417).  Nhiều học trò cũ của Thanh Trắc Nguyễn Văn có biết Minh Thu vẫn còn giữ bài thơ này trong sổ tay của họ. Tuy nhiên đó đều là những dị bản của bài thơ Hạ nhớ lúc đầu còn chưa được gọt giũa, nên có ít nhiều câu từ khác biệt với bài thơ Hạ nhớ đang được lưu hành trong tập thơ Hạ nhớ hiện nay.


Hạ nhớ
               Tặng Minh Thu
Là nhớ gì không nhỏ?
Ngày ấy em rời trường
Nắng chiều vương trong mắt
Ngập ngừng và mông lung.

Ta ngẩn ngơ lặng ngắm
Cánh phượng hồng rụng rơi
Sân trường mùa hạ thắm
Bóng em xa, xa rồi...

Là thấy gì không nhỏ?
Sao vội vàng quay lưng
Đầu cành ve nức nở
Chiếc lá sầu rưng rưng.

Bước giày em thầm lặng
Bỗng chốc hóa xa vời
Ta về qua cửa lớp
Bụi phấn còn rơi rơi.

Là xa rồi đấy nhỏ
Kỷ niệm những ngày thơ
Người em xưa áo trắng
Hình bóng giờ trong mơ.

Trời xanh kia thăm thẳm
Mùa hạ biết còn không
Mùa thu sao đến chậm
Để buồn ta mênh mông?

1994
(Tập thơ Hạ Nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




6 nhận xét :

  1. Là nhớ gì không nhỏ?
    Ngày ấy em rời trường
    Nắng chiều vương trong mắt
    Ngập ngừng và mông lung.

    Trả lờiXóa
  2. Trời xanh kia thăm thẳm
    Mùa hạ biết còn không
    Mùa thu sao đến chậm
    Để buồn ta mênh mông?

    Trả lờiXóa
  3. Là xa rồi đấy nhỏ
    Kỷ niệm những ngày thơ
    Người em xưa áo trắng
    Hình bóng giờ trong mơ.

    Trả lờiXóa