Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

Thơ 0322: Mẹ ơi...

































Mẹ ơi...

Mẹ ơi...
Ngày tám tháng ba
Bài thơ con viết chỉ là nhỏ nhoi
Bôn ba cuối đất cùng trời
Vẫn không tìm hết những lời mẹ ru.

Mẹ ơi...
Nhặt trái mù u
Nhớ cau xanh vỡ ưu tư lá trầu
Ba mươi năm lạnh dãi dầu
Bão dông mẹ gánh bạc màu cô đơn.

Mẹ ơi...
Chân cứng đá mòn
Con đi vẫn nhớ thuở còn thơ ngây
Mẹ giờ hóa khói mây bay
Câu thơ ứa lệ từ ngày mồ côi.

2012
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























----------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 445, ngày 6.3.2012

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013

8 nhận xét :

phi ly nói...

Mẹ giờ hóa khói mây bay
Câu thơ ứa lệ từ ngày mồ côi.

Nặc danh nói...

Cảm ơn bạn phi ly đã ghé thăm Blog Thơ Văn

Nguyễn Văn Thái nói...

mẹ là bài thơ muôn đời

Nặc danh nói...

Hoàn toàn đồng ý với bạn Nguyễn Văn Thái

Hong Hoa nói...

hay và đau nhói lòng với những câu thơ

Nặc danh nói...

cảm ơn ý kiến của Hong Hoa

Trung La Quán nói...

MẸ GIỜ HÓA KHÓI MÂY BAY

ĐAU LÒNG VỚI CÂU THƠ NÀY QUÁ

Nặc danh nói...

Cảm ơn bạn Trung La Quán đã đồng cảm