Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2020

Nghị luận xã hội tự học trong thời đại mới (2)

Thiếu nữ áo dài đen


NGHỊ LUẬN XÃ HỘI VỀ TINH THẦN TỰ HỌC (2)

Xã hội ngày càng phát triển, nhu cầu về trí tuệ của con người cũng ngày càng tăng. Để đáp ứng nhu cầu của xã hội, mỗi con người cần chuẩn bị cho mình một hành trang kiến thức thật vững chắc để bước vào đời và tinh thần tự học sẽ là yếu tố vô cùng quan trọng góp phần làm nên thành công đó.


Thiếu nữ áo dài trắng


Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2020

Dàn Ý Nghị Luận Xã Hội Về Tinh Thần Tự Học (2)

Thiếu nữ ngồi áo dài tím


DÀN Ý NGHỊ LUẬN XÃ HỘI VỀ TINH THẦN TỰ HỌC - BÀI MẪU 2

I. Mở bài:

Cuộc sống luôn vận động và phát triển không ngừng. Nó đòi hỏi con người phải vận động để theo kịp sự phát triển của xã hội. Chính vì vậy mà tinh thần tự học có vai trò vô cùng quan trọng.


Thiếu nữ ngồi áo dài trắng


Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2020

Nghị luận xã hội tự học trong thời đại mới

Thiếu nữ áo dài trắng, nón lá
NGHỊ LUẬN XÃ HỘI VỀ TINH THẦN TỰ HỌC


Ý thức giúp con người có những hành động chính xác, chuẩn mực, không chỉ giúp chúng ta tạo ra của cải vật chất mà còn giúp ta rèn luyện một tâm hồn đa dạng màu sắc. Một trong những ý thức quan trọng mà ta cần rèn luyện chính là tinh thần tự học.


Thiếu nữ ngồi áo dài tím


Thứ Năm, 3 tháng 12, 2020

Thơ bạn thơ Lê Khắc Trung

Thiếu nữ áo dài trắng cầm búp sen


CẢM NHẬN SAU KHI ĐỌC XONG BÀI THƠ NGƯỜI ĐI TÌM HOA

Hững hờ gió thổi rung cây
Một bông Hoa Phượng rơi ngay đầu thềm
Ra sân định nhặt tặng em
Ngờ đâu em đã đến xem trước rồi
Tôi buồn nhặt tặng tôi thôi
Em đừng cười nhé kẻo rồi yêu nhau!

Lê Khắc Trung


Hoa phượng đỏ


Thứ Tư, 2 tháng 12, 2020

Thơ bạn thơ Lam Hồng (3)

Thiếu nữ áo dài


TÌNH LÀ GÌ..
         (Cảm nhận từ bài thơ Ru Em Vào Xuân của Thanh Trắc Nguyễn Văn)
Người mang sầu mộng cho ta
Vì sao nên nỗi thôi mà xa nhau
Tình đau tự thưở ban đầu
Càng cay nghiệt lắm càng sầu vì yêu

Tại sao đau đớn quá nhiều
Tại sao sao thế lối yêu ngược về
Càng say càng lạc lối mê
Bao giờ đường thẳng đi về nẻo xưa

Một năm chỉ có bốn mùa
Có bao nhiêu kẻ theo hùa tất tay
Chân tình theo gió vút bay
Cũng đành tình vỡ đọa đày xa hôn

Không còn ao ước ấm nồng
Hai đường hai ngả cùng đồng nẻo đơn
Không mong tình mộng được tròn
Không mơ mộng ái mõi mòn ngất ngây

Rượu tình chưa rót đã say
Đường tình dẫu biết lắm cay ngọt bùi
Cay đắng cũng lấy làm vui
Không tình đời chỉ là đời chông chênh

Không tình đời chỉ tối đêm
Đau tình dẫu mấy mong tìm có xuân.

Lam Hồng


Thiếu nữ áo dài trắng nón lá


Thứ Ba, 1 tháng 12, 2020

Thơ bạn thơ Hàn Phố

Thiếu nữ ngồi áo dài nâu xưa cầm quạt

CẢM NHẬN BÀI THƠ NGƯỜI ĐI TÌM HOA

Em đi tim hứng hoa đời
Sầu, yêu, thương, nhớ chơi vơi nỗi lòng
Xin ai đừng có ngóng trông
Xuân đi hạ đến chênh chông mịt mù...

Hàn Phố


Thiếu nữ ngồi áo dài nâu xưa cầm quạt

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2020

Thơ Lục Bát tháng 11.2020 P3 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Thiếu nữ áo dài tím

21. VỚI... BẾN XƯA

Những ai còn nhớ bến xưa
Cùng ta giữ lại lá bùa...
Cõi mê

Đâu rồi ước nguyện
Chung thề
Nay trở lại
Thấy tái tê
Là buồn

Bến xưa
Chiều tím hoàng hôn
Bùa yêu ơi
ta lặng chôn... một thời.

Đào Kưu


Thiếu nữ áo đầm đen hở ngực

Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2020

Thơ Lục Bát tháng 11.2020 P2 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Thiếu nữ áo dài trắng ngồi cầu ao

11. ĐÒ CHIỀU

Ngày vơi nhỡ chuyến đò sang
Chân men bên luống cải vàng bến sông
Ngút ngàn hoa mới lên ngồng
Hoàng hôn gác mái chèo đông đợi người

Phù sa đỏ mật non tươi
Nón che chẳng kín nụ cười làm duyên
Gập ghềnh trải bước trăm miền
Vẫn thương nhớ lúm đồng tiền thuở xưa

Bỗng trời vắt nước cơn mưa
Chấp chênh lỡ bước cả trưa tới chiều.

Lại Quốc Biểu


Mùa đông ngồi băng đá

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2020

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Tháng chạp nhớ Tết - Nguyễn Nhã Tiên

Góc Nhỏ Văn Thơ


THÁNG CHẠP, NHỚ CHỢ TẾT - NGUYỄN NHÃ TIÊN

Như những ngọn gió biết hoài cổ của thi sĩ "Lửa thiêng": "Phất phơ... buồn tự ngày xưa thổi về!".

Ngày xưa đó với tôi bây giờ là cả một không gian đầy ắp Tết, bước vào đâu cũng tràn ngập những thương yêu! Còn ngày xưa nào chưa kịp về thì những ngọn gió bấc se se lùa khói mây trong mù khơi trí nhớ, cứ xôn xao mà điểm danh từng ký ức.

Ký ức có khi chỉ là con tò he bằng đất nung sơn đỏ sơn xanh, mẹ đi chợ Tết mua về. Thằng con nít là tôi cầm thổi toe toe chạy trên khắp đường làng, mặt tí tửng rạng rỡ niềm hạnh phúc. Ký ức cũng có khi bông đùa lãng mạn cùng ngọn gió của thi sĩ Đoàn Văn Cừ gặp "Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon", chạy theo mẹ ngắm chợ Tết!

Nhưng có một ngày xưa... Xưa hơn mọi ngày xưa! Nó vàng rực như hoa cải ven sông, thăm thẳm mông mênh như đường về quê ngoại, hội hè tưng bừng ánh sáng như những đêm hát bội sân đình. Nhớ quá, tôi lặng thầm gọi Tết như nhà văn Vũ Bằng lặng lẽ viết lên trang giấy: Tháng chạp, nhớ ơi chợ Tết.

Đành rằng chợ Tết kiểu như thi sĩ Đoàn Văn Cừ hay của nhà văn Vũ Bằng là chợ Tết của những ngày xưa trên đất Bắc, không hẳn đã giống chợ Tết xưa ở làng tôi - một góc trời rơm rạ miền Trung. Nhưng tất cả bầu không khí xôn xao náo nức ấy, những gương mặt đẹp ấu thơ huy hoàng ấy, tất cả đều bị thời gian tước đoạt, thế nên "Thương nhớ mười hai" của Vũ Bằng có lẽ cũng là thương nhớ của bất cứ những ai còn biết nhớ.


Photo by Nguyen Viet Hong


Thứ Tư, 18 tháng 11, 2020

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Đường Về Quê Mẹ - Đoàn Văn Cừ

Góc Nhỏ Văn Thơ


ĐƯỜNG VỀ QUÊ MẸ - ĐOÀN VĂN CỪ

U tôi ngày ấy mỗi mùa xuân,
Dặm liễu mây bay sắc trắng ngần,
Lại dẫn chúng tôi về nhận họ
Bên miền quê ngoại của hai thân.

Tôi nhớ đi qua những rặng đề,
Những dòng sông trắng lượn ven đê.
Cồn xanh, bãi tía kề liên tiếp,
Người xới cà, ngô rộn bốn bề.

Thúng cắp bên hông, nón đội đầu,
Khuyên vàng, yếm thắm, áo the nâu
Trông u chẳng khác thời con gái
Mắt sáng, môi hồng, má đỏ au.

Chiều mát, đường xa nắng nhạt vàng,
Đoàn người về ấp gánh khoai lang,
Trời xanh cò trắng bay từng lớp,
Xóm chợ lều phơi xác lá bàng.

Tà áo nâu in giữa cánh đồng,
Gió chiều cuốn bụi bốc sau lưng.
Bóng u hay bóng người thôn nữ
Cúi nón mang đi cặp má hồng.

Tới đường làng gặp những người quen.
Ai cũng khen u nết thảo hiền,
Dẫu phải theo chồng thân phận gái
Đường về quê mẹ vẫn không quên.

1942

Đoàn Văn Cừ


Photo by Ngo Thiet Hung