Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Ba, 1 tháng 6, 2010

Thơ 0124: Chiều Bà Điểm

















































CHIỀU BÀ ĐIỂM

Chiều Bà Điểm xanh ngát
Hàng cây gió rì rào
Lá vọng vào nỗi nhớ
Nắng vỡ rụng lao xao.

Em cười sao chẳng nói?
Áo bà ba mịn màng
Ta mơ làm nhẫn cỏ
Nguyện đời hết lang thang.

Gập ghềnh xe thổ mộ
Lộc cộc bánh vang đều
Nhà ai đun củi bếp
Khói mờ cửa lam rêu.

Hoàng hôn dần dần tím
Sương thu nhòa nhòa xanh
Ngập ngừng ngừng lối nhỏ
Chưa xa xa sao đành?

Chợt qua chiều Bà Điểm
Cầm ngẩn ngơ miếng trầu
Trầu xanh têm vôi thắm
Đôi chim trời bay cao.

Hóc Môn 1999
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




--------------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 21 + 22 (bộ mới) Xuân Tân Tỵ 2001
* Bài thơ đã đăng trên báo Văn Nghệ tp.HCM số 331, ngày 11.12.2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: Người mẫu Hoa khôi học đường năm 1994 Thủy Tiên (áo xanh) trong bức ảnh nổi tiếng Trở về của nhiếp ảnh gia Nguyệt Vy và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

7 nhận xét :

Lệ Thanh nói...

Chiều Bà Điểm thật yên bình và thật đẹp

Nặc danh nói...

cảm ơn bạn Lệ Thanh đã ghé thăm Blog Thơ Văn

Yêu Thi Ca nói...

Bà Điểm và vườn trầu

Nặc danh nói...

đúng vậy

Nguyễn Văn Thái nói...

bài thơ thật hay

Ngoc Ngoc Lan nói...

một bài thơ âm vang nhu một bài hát xưa

Lê Lý Lân nói...

thơ hay quá xá luôn, một đề tái cũ nhưng thơ rất hay