Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

Thơ 0138: Bài thơ gởi mẹ
























BÀI THƠ GỞI MẸ

“Trời mưa bong bóng phập phồng”
Mẹ đi lấy chồng, con khóc mình con…

Lá trầu đã héo lại hon
Tơ duyên đứt đoạn sao còn nối dây?
Mẹ đành biền biệt chân mây
Bỏ con khóc ướt những ngày tuổi thơ.

Bơ vơ là cái ngóng chờ
Mồ côi là kiếp bụi bờ lang thang
Lá xanh rồi lại lá vàng
Thời gian bầm tím ngút ngàn lệ rơi…

Con giờ biết khóc mẹ ơi!
Thương thân cò gánh vạn lời đắng đau
Chơi vơi bến nước đục ngầu
Trăm năm gãy vỡ nát nhàu vầng trăng.

1998
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























---------------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 107, năm 1999
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Giáo Dục Và Thời Đại Chủ Nhật số 14 năm 2015
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Giáo Dục Và Thời Đại số tháng 6, ngày 20.6.2015

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet 

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét