Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Năm, 3 tháng 6, 2010

Thơ 0131: Van em đừng qua cổng

















































VAN EM ĐỪNG QUA CỔNG

Van em đừng qua cổng
Tóc mềm đừng thả hương
Ta va vào vấp ngã
Ngàn năm sẽ nhớ thương!

Van em đừng qua cổng
Đung đưa một tiếng cười
Ta sợ chòng chành đắm
Bởi cánh môi hồng tươi!

Van em đừng qua cổng
Hát vu vơ nhạc buồn
Ta dại khờ đâu biết
Nước mắt tròn hay vuông?

Van em đừng qua cổng
Thả bay màu áo dài
Kẻo chiều thu vướng lại
Vạt nắng vàng không phai!

Van em đừng qua cổng
Sao giờ em chưa qua?
Ta vo buồn đứng níu
Hoàng hôn trước hiên nhà...

Van em đừng qua cổng
Kìa ai hóa đá chờ
Mảnh sao đêm mọc muộn
Rủ một người làm thơ.

Van em đừng qua cổng
Em ơi đừng qua cổng...

2006
(Tập thơ Giọt Lệ Trăng - NXB Văn Nghệ 2010)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 479, ngày 4.7.2007
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính  số 563, ngày 15.7.2014
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Thái Nguyên số 34, ngày 23.8.2016
* Bài thơ đã đăng trên báo Cần Thơ Chủ Nhật số 134 (4793), ngày 21.5.2017

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Giọt Lệ Trăng - NXB Văn Nghệ 2010

Ghi chú: ảnh tranh Phố của họa sĩ Bùi Xuân Phái và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

9 nhận xét :

  1. Van em đừng qua cổng
    Tóc mềm đừng thả hương
    Ta va vào vấp ngã
    Ngàn năm sẽ nhớ thương!

    hay

    Trả lờiXóa
  2. Van em đừng qua cổng
    Trong ấy có kẻ chờ
    Mắt nhìn mòn em mất
    Anh buồn chẳng làm thơ...

    Trả lờiXóa
  3. càng van em càng qua cổng mới chết

    Trả lờiXóa