Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Ba, 20 tháng 7, 2010

Thơ 0143: Diều trăng



























DIỀU TRĂNG

Con đã khóc cuối mùa đông ấy
Gặp ánh trăng lên cứ ngỡ thấy cha về
Cánh diều trăng cha thả vào năm tháng
Nửa lướt ngang trời, nửa lặn bến sông quê.

2001
(Tuyển tập thơ Thơ Nhà Giáo – NXB Văn Hóa Dân Tộc 2003)


Thanh Trắc Nguyễn Văn





-------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng sô 64, tháng 6 năm 2003
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 571, ngày 9.9.2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm, NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: Ảnh Miss U league 2012 Nguyễn Thảo Anh và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

8 nhận xét :

Hà My nói...

một bài thơ viết về cha thật hay

Nặc danh nói...

Cảm ơn bạn Hà My đã ghé thăm Blog Thơ Văn

tram lan nói...

hay

Nặc danh nói...

cảm ơn ý kiến của bạn tram lan

Út Ráng nói...

công cha như núi thái sơn

Nặc danh nói...

đúng vậy

Hùng Vũ nói...

Còn đây ... bóng xế cuộc đời
Xin về ngửa - tựa lưng trời quê hương !

Huỳnh Ngọc Chó Con nói...

bài thơ thật sự tạo xúc động