CHỒNG HÒN VỌNG PHU
I.
Một người
Một khóc
Một thương
Một oan
Một trái
Một vương vấn nhiều…
Một đau
Đau tím trời chiều
Một quên
Quên trắng một điều không quên!
Một mê
Một tỉnh
Ngả nghiêng…
Một duyên chồng vợ đảo điên vợ chồng.
Một lệ máu
Một bão lòng …
Một thuyền
Đắm
Một dòng sông một bờ.
Một hóa gió
Một dật dờ…
II.
Một hóa đá
Một đợi chờ ngàn năm…
2006
(Tập thơ Quà tặng mùa Đông - NXB Văn nghệ 2007)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Hòn Vọng Phu là hình tượng đẹp và buồn trong văn hóa dân gian Việt Nam, gắn với câu chuyện người phụ nữ bồng con chờ chồng đi chinh chiến trở về.
Năm tháng trôi qua, sự chờ đợi hóa thành đá, nhưng tình nghĩa thủy chung vẫn còn mãi.
Hòn đá đứng giữa trời đất như một dấu son của lòng son sắt: đợi chờ có thể hóa đá, nhưng tình yêu thương và nỗi nhớ thì không dễ phai mờ.
Hòn Vọng Phu không chỉ là một thắng cảnh, mà còn là biểu tượng của sự thủy chung, của những mất mát và khát vọng đoàn tụ trong cuộc đời.
+ Bài thơ đã đăng trên trang Thi viện.
+ Bài thơ đã đăng trên trang Vườn thơ TKaraoke
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Quà tặng mùa Đông - NXB Văn nghệ 2007
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Lục bát Việt văn thơ Việt tập 1 - NXB Hội Nhà văn năm 2012
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.



























Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét