Thứ Ba, 8 tháng 7, 2025
Thứ Hai, 7 tháng 7, 2025
Thơ sưu tầm: Dải băng xanh - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện
DẢI BĂNG XANH
Lao nhanh, lao nhanh
Con tàu như một dải băng xanh
Bay qua đường phố
Những ánh mắt thân yêu bên cửa nhìn theo
Lao nhanh, lao nhanh
Dải băng xanh
Bay qua làng quê biển lúa
Hương đồng ngạt ngào trong gió vương theo
Những cô gái đi xây nhà ngói
Tóc tạt về phía nhà tranh vẫy mãi
Những chàng trai đi khai phá núi rừng
Trên môi
lời ca
gửi lại
Làn khói trắng bay dài
Như chiếc khăn voan vẫy chào
Tiếng còi réo gọi
Lao nhanh, lao nhanh
Dải băng xanh
Bay về nơi khát khao thuở nhỏ
Tạm biệt nhé
Những làng quê, đường phố
Chào "thời gian" ở lại phía sau
3-1963
Xuân Quỳnh
Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2025
Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2025
Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2025
Thứ Năm, 3 tháng 7, 2025
Giới thiệu tập thơ Nhặt trái tim trên cỏ - Nguyễn Thị Ánh Hồng
GIỚI THIỆU TẬP THƠ NHẶT TRÁI TIM THƠ TRÊN CỎ - NGUYỄN THỊ ÁNH HỒNG
Rất cảm ơn nhà thơ Nguyễn Thị Ánh Hồng đã tặng Thanh Trắc Nguyễn Văn tập thơ Nhặt trái tim thơ trên cỏ. Tập thơ dày 87 trang, bìa cứng mềm, trang giấy khổ rộng in đẹp sang trọng, có nhiều ảnh đẹp in kèm. Tập thơ do Nhà xuất bản Tổng hợp TP.HCM cấp giấy phép ấn hành năm 2025.
Nhãn:
An pham gan xa
Thứ Tư, 2 tháng 7, 2025
Thơ Lục Bát tháng 7.2025 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
1. NGÀN NĂM MÂY TRẮNG
Mấy ngày làm vợ, làm dâu
Cả đời vuốt nghẹn, bạc đầu ngóng trông
Chị không hóa núi, hóa sông
Hóa làn mây trắng bềnh bồng ngàn năm
Chị không vành vạnh ánh rằm
Làm ngôi sao nhỏ xa xăm cuối trời
Sao không khóc được chị ơi
Mắt nhìn gờn gợn lá rơi vô thường
Mỏng manh như nắng, như sương
Chập chờn mê tỉnh quãng đường bên nhau
Phượng loan gối chửa kịp nhàu
Vành khăn đã trói nỗi đau cõi đời
Vẫn còn le lói tim côi
Biết đâu chiến địa xa xôi... vẫn còn
Đêm dài tiếng thở dài hơn
Chăn thừa một nửa, chiếu sờn một bên
Gió lay như chợt... bên thềm
Tiếng ru ai vọng màn đêm xé lòng
Chị không hóa đá chờ chồng
Hóa làn mây trắng bềnh bồng ngàn năm.
Phạm Luyến
Nhãn:
Luc Bat Viet Nam
Thứ Ba, 1 tháng 7, 2025
Thơ 0466: Thơ ngày Valentine (thơ 1-2-3)
THƠ NGÀY VALENTINE
Tình yêu là thuốc độc đối với gã dại khờ
Nhưng là rượu ngọt của những kẻ thông minh...
Một nhà thơ đọc cho tôi nghe bài thơ ngày Valentine:
Nơi tình yêu đă bỏ đi tất cả hoa hồng đều hóa đá
Khi tình yêu trở lại tất cả đá lại hóa hoa hồng!
2024
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Nhãn:
Tho 1 2 3
Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2025
Nghị luận nỗi sợ hãi của con người (10)
NGHỊ LUẬN NỖI SỢ HÃI CỦA CON NGƯỜI (10)
Napoleon từng nói “Kẻ nào sợ bị khuất phục, kẻ đó sẽ thất bại.” Bởi thế nên trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta luôn được khích lệ động viên bằng những câu nói “Đừng sợ thất bại”, “Chớ sợ khó khăn”… Có lẽ trong suy nghĩ của nhiều người, cái sợ dường như thật vô ích, cái sợ trở thành một thứ ngăn trở con người tiến lên, thành công. Vậy mà trả lời phỏng vấn một tờ báo, khi được hỏi sợ điều gì, diễn viên Lương Mạnh Hải lại nói :”Tôi chỉ sợ luật pháp.” “- Ngoan hiền thế kia sao phải sợ luật pháp?” “- Chính vì sợ luật pháp nên mới ngoan hiền.” Phải chăng bên cạnh sự can đảm thì cái sợ ở một khía cạnh nào đó cũng thật cần thiết?
Sợ là cảm xúc lo lắng, bất an khi đối diện với một nỗi nguy hiểm hoặc một mối đe dọa nào đó có thể xảy đến với mình. Sợ là một biểu hiện tâm lý mà bất kỳ ai cũng sẽ gặp phải trong cuộc sống, nó luôn hiện diện thật phong phú. Một đứa bé có thể sợ không có mẹ ở bên, một học sinh sợ bị điểm kém, một cô gái nhút nhát có thể sợ khi đối diện với đám đông, một người bán rong sợ trời mưa gánh hàng bị ế, một người sắp rời khỏi cuộc đời sợ cái chết,…. Theo các nhà tâm lý học thì sợ là một cảm xúc thuộc về bẩm sinh, bản năng của mỗi con người, nó là một điều rất đỗi bình thường.
Đa phần ta vẫn thường cho rằng sợ hãi là một cảm xúc không tốt, nó khiến con người trở nên nhụt chí, trở nên hèn nhát và cản trở thành công. Kinh Phật cũng đề cao cái “vô úy”, “vô sở úy” (Tức là không sợ hãi) mà răn rằng: “Đừng nên để lòng vào chỗ sợ hãi lắm mới xa lìa trong trường chiêm bao tráo trác”.
Nếu sợ thất bại mà không dám đối diện với khó khăn, không dám thử, không dám khám phá những cái mới, cái sợ đó sẽ khiến con người trở nên nhỏ bé và giới hạn khả năng của chính mình. Turgot nói: “Có những người vì sợ gãy chân mà không dám bước đi. Nhưng không dám bước đi thì khác nào chân đã gãy?” Quả thực, với cuộc sống phong phú này thì một lần dám đối diện với thử thách, một lần dám “liều” thì con người sẽ khám phá và mở rộng hơn rất nhiều cuộc sống vốn ngắn ngủi, đó là khi thành công đến, là khi tìm thấy và khẳng định được chính mình.
Nếu sợ cường quyền mà khuất phục, cúi đầu để được sống, để đạt được mục đích đê hèn thì nỗi sợ hãi đó cũng thật đáng khinh. Sợ cấp trên nên nịnh nọt để được thăng tiến, để không bị trù dập, sợ mất cơ hội mà tranh giành, đấu đá dẫm đạp nên mọi giá trị. Những nỗi sợ đó khiến con người vốn nhỏ bé lại càng bị kéo xuống thấp hơn.
Nhưng không phải vì thế mà cứ sống một cách ngang tàng, không biết sợ bởi lẽ có những nỗi sợ lại rất cần thiết trong cuộc sống. Nếu biết tiết chế nỗi sợ hãi và biết sợ hãi đúng lúc, đó có khi lại là một cách hay để sống tốt cuộc sống của mình.
Bởi lẽ đối diện với bất kỳ một vấn đề nào trong cuộc sống, cái sợ sẽ khiến con người trở nên cẩn trọng hơn. Cuộc sống luôn ẩn chứa những khó lường, những thay đổi mà con người không thể biết hết, sợ những hiểm nguy đó cũng giống như một người đi trong đêm sợ bóng tối vậy. Để từ nỗi sợ đó, ta sẽ tính toán cẩn thận và có những bước đi đúng đắn. Sợ thất bại, ta sẽ cẩn trọng để không phải mắc sai lầm, để đi đến thành công nhanh chóng hơn. Nếu không biết sợ, ai cũng có thể nhắm mắt làm liều, làm bừa thì hậu quả sẽ khôn cùng. Vụ sập cầu Cần Thơ năm 2008 chẳng phải cũng là biểu hiện của sự thiếu cẩn trọng mà căn nguyên của nó cũng chỉ vì không biết sợ hay sao?
Hơn nữa, đôi khi cái sợ lại là biểu hiện trái chiều của thái độ trân trọng với cuộc đời. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng viết: “Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.” Một ví dụ giản dị nhất của nỗi sợ, đó là sợ cái chết. Sợ cái chết không chỉ là một nỗi sợ bản năng của con người mà với những người biết trân trọng cuộc sống, sợ cái chết vì còn nhiều điều chưa hoàn thành, vì còn nhiều dự định còn ấp ủ. Không yêu đời sao phải ngại chết, không trân trọng tình người sao phải sợ mất tình?
Ta vẫn thường nhìn nhận sự sợ hãi đồng nghĩa với hèn nhát, thiếu can đảm, từ đó mà xem nhẹ, coi khinh cái sợ. Nhưng đôi khi, có những nỗi sợ hãi lại tôn con người lên, khẳng định phẩm giá của con người, như nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của nhà văn Nguyễn Tuân, nhân vật Huấn Cao - một con người không biết sợ bất cứ thế lực nào nhưng lại có một nỗi sợ thật cao quý “sợ phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ.” Chính cái sợ đó đã tôn vinh Huấn Cao lên thêm một bậc của kẻ anh hùng.
Trở lại với cuộc đối thoại ngắn của diễn viên Lương Mạnh Hải để thấy được một trong những điều con người nên sợ hãi, đó là sợ pháp luật. Người ta thường nói, nếu không làm điều gian tà, độc ác, sao phải sợ sự trừng trị của pháp luật? Nhưng Lương Mạnh Hải lại cho rằng người thiện lương mới là người sợ pháp luật. Bởi lẽ cái sợ sự trừng trị nghiêm minh của pháp luật với những kẻ gian tà thực chất chỉ là cái sợ bề ngoài, cái sợ thuộc về bản năng khi phải đón nhận một bản án không tốt dành cho mình. Còn cái sợ pháp luật của người lương thiện đó không chỉ là cái sợ để hướng con người biết giới hạn, biết hành xử đúng mực mà đó là cái sợ khi phải đối diện với tòa án lương tâm trong chính mỗi con người.
Xã hội sẽ ra sao nếu như ai ai cũng không biết sợ pháp luật? Đó là khi những quy tắc, chuẩn mực, giới hạn bị phá vỡ, khi mọi quyền của con người bị xâm phạm một cách ngang nhiên. Đó là khi ai cũng có thể lợi dụng những kẽ hở của pháp luật để gây tội ác, như những dư chấn sau vụ án Lê Văn Luyện, đó là tội ác của Lê Anh Tuấn, không biết sợ pháp luật vì biết mình chưa đủ độ tuổi luật định để nhận bản án thích đáng của pháp luật đối với tội ác dã man của mình.
Bởi thế mà cái sợ không phải lúc nào cũng là vô ích, vô nghĩa. Sợ để biết sống đúng mực, sợ để biết trân trọng những gì đáng quý trong cuộc đời, sợ để biết cẩn trọng hơn. Đó là cái sợ nên có trong cuộc đời.
Cuối cùng, thực chất, sợ và không sợ cũng chỉ tồn tại trong cùng một mối quan hệ mà thôi, vì sợ cái này mà không sợ cái kia. Nó giống như sự can đảm của người lính, không sợ cái chết bởi sợ sống một cuộc sống còn tồi tệ hơn cái chết, đó là cuộc sống của một dân tộc đã chết. Nó cũng giống như nhà bác học Ga-li-lê không sợ giáo hội Thiên Chúa giáo thế kỉ XVIII vì sợ chân lý bị đánh cắp khi bảo vệ quan điểm Trái Đất quay quanh mặt trời của mình. Bởi vậy sợ và không sợ, cái nào nên, cái nào không nên thực chất không có ranh giới rõ ràng, ranh giới đó do chính mỗi người tự đặt ra khi đối diện với mọi vấn đề trong cuộc sống. Để làm sao, dù không sợ hay sợ thì ta vẫn luôn hành xử một cách đúng mực.
(sưu tầm)
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Yên Vũ Makeup minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
Ngu Van
Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2025
Nghị luận nỗi sợ hãi của con người (9)
NGHỊ LUẬN NỖI SỢ HÃI CỦA CON NGƯỜI (9)
Nỗi sợ hãi là một cảm xúc tâm lý phổ biến trong cuộc sống của con người. Từ những nỗi lo lắng nhỏ nhặt đến những nỗi ám ảnh lớn lao, sợ hãi có thể tồn tại ở mức độ khác nhau trong tâm trí của chúng ta. Nỗi sợ hãi không chỉ ảnh hưởng đến sự tự tin và sự phát triển cá nhân, mà còn tác động đáng kể đến xã hội và cả cuộc sống của chúng ta.
Đầu tiên, nỗi sợ hãi có thể tạo ra sự tự cấm bản thân và gây hạn chế cho sự phát triển cá nhân. Khi con người sống trong sự sợ hãi, họ trở nên nhút nhát, e dè và không dám thử sức với những thách thức mới. Điều này khiến họ tự hạn chế tiềm năng và không thể khám phá ra những khả năng tiềm ẩn bên trong mình. Sợ hãi làm mất đi sự tự tin và quyết đoán, khiến con người không dám đối mặt với những khó khăn, từ bỏ những cơ hội và bước chân vào một thế giới mới.
Ngoài ra, nỗi sợ hãi cũng gây ảnh hưởng xấu đến xã hội. Con người khi sống trong sự sợ hãi có xu hướng trở nên khép kín và xa lánh những mối quan hệ xã hội. Họ không dám tạo ra sự kết nối và giao tiếp với người khác, dẫn đến sự cô đơn và cảm giác cô lập. Nỗi sợ hãi cũng có thể dẫn đến sự căm thù và đánh đồng người khác, khiến xã hội trở nên phân cấp và căng thẳng. Sự thiếu hiểu biết và đồng cảm giữa các thành viên trong xã hội cũng có thể được gây ra bởi nỗi sợ hãi.
Để xây dựng một xã hội khỏe mạnh và hạnh phúc, chúng ta cần vượt qua nỗi sợ hãi. Đầu tiên, chúng ta cần tạo ra môi trường thoải mái và an toàn, nơi mọi người có thể chia sẻ và thả lỏng bản thân. Chia sẻ những nỗi sợ hãi và lo lắng với người thân yêu, bạn bè hoặc những chuyên gia có thể giúp ta hiểu và vượt qua chúng. Chúng ta cũng cần khám phá thế giới bên ngoài, đối mặt với những thử thách và vượt qua những giới hạn cá nhân. Từ những thử thách nhỏ nhất trong cuộc sống hàng ngày đến những mục tiêu lớn hơn trong sự nghiệp và cuộc sống, chúng ta hãy không để nỗi sợ hãi kiềm chế khát vọng và tiềm năng của chúng ta.
Cuối cùng, chúng ta cần xây dựng một xã hội đồng lòng và đồng cảm. Hiểu biết và đồng cảm giúp chúng ta tạo ra một môi trường chia sẻ, nơi mà mọi người không bị đánh đồng và có thể tự do bày tỏ quan điểm và ý kiến. Chúng ta cần hỗ trợ lẫn nhau trong quá trình vượt qua nỗi sợ hãi, đồng thời cũng cần lắng nghe và tôn trọng những cách tiếp cận và giá trị khác nhau mà mọi người mang đến. Chỉ thông qua sự hiểu biết và đồng cảm, chúng ta mới có thể tạo ra một xã hội thật sự đoàn kết và phát triển.
Tổng kết lại, nỗi sợ hãi là một khía cạnh quan trọng của cuộc sống con người và xã hội. Tuy nhiên, để phát triển và tạo ra một xã hội hạnh phúc, chúng ta cần vượt qua nỗi sợ hãi và xây dựng một môi trường tự do, đồng cảm và đồng lòng. Chỉ khi chúng ta tự tin và đối mặt với những thử thách trong cuộc sống, chúng ta mới có thể đạt được tiềm năng và thành công mà chúng ta đáng có. Hãy cùng nhau vượt qua nỗi sợ hãi và xây dựng một xã hội mạnh mẽ và đáng sống.
(sưu tầm)
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Thịnh Seven Photography minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
Ngu Van
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)
















