Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011

Khu lưu niệm Nữ tướng Nguyễn Thị Định



Bà Nguyễn Thị Định sinh ngày 15/3/1920 tại xã Lương Hòa, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre. Bà là út của 10 anh em trong gia đình nông dân giàu lòng yêu nước. Năm 1936, vừa tròn 16 tuổi, bà bắt đầu tham gia cách mạng. Hai năm sau (1938) bà được đứng vào hàng ngũ Đảng Cộng Sản Đông Dương. Cũng trong thời gian này, bà xây dựng gia đình với ông Nguyễn Văn Bích - Tỉnh ủy viên tỉnh Bến Tre, được không bao lâu thì chồng bị Pháp bắt đày đi Côn Đảo và hy sinh tại đó. Nhận được tin chồng hy sinh, lòng căm thù của bà lại nhân gấp bội. Bất chấp con còn nhỏ, gởi lại mẹ chăm sóc, bà thoát ly tham gia họat động cách mạng tại tỉnh nhà.

DS Nhan Photography


Thứ Hai, 3 tháng 1, 2011

Nhà Hàng Du Thuyền bến Ninh Kiều Cần Thơ



Bến Ninh Kiều nay được gọi là Công viên Ninh Kiều là một bến nước và là địa danh du lịch, văn hóa của thành phố Cần Thơ hình thành từ thế kỷ XIX. Bến Ninh Kiều tọa lạc ở bờ phải sông Hậu, nằm giữa ngã ba sông Hậu và sông Cần Thơ tiếp giáp với đường Hai Bà Trưng, phường Tân An, quận Ninh Kiều thuộc thành phố Cần Thơ.

Thúy Vi


Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2011

Thơ 0171: Làm thơ trên đỉnh Bà Nà

Thiếu nữ áo dài trắng mỏng manh

LÀM THƠ TRÊN ĐỈNH BÀ NÀ

Theo em lên đỉnh Bà Nà
Câu thơ chưa viết đã ngà ngật bay
Vần bằng vút lẩn khói mây
Ngoảnh trêu vần trắc vẫn quay là đà!

Đà Nẵng 2004

(Tuyển tập thơ Tứ tuyệt tình thi - NXB Đà Nẵng 2005)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Leo núi

Thứ Bảy, 1 tháng 1, 2011

Saigon Zoo: Chú Voi nhỏ nhún nhảy dễ thương



Voi là động vật có vú lớn nhất còn sinh sống trên mặt đất ngày nay. Con voi nặng nhất được công nhận là con voi bị bắn hạ tại Angola năm 1974. Nó là một con voi đực, nặng 12.000 kg (26.400 pao). Các loài voi nhỏ nhất, với kích thước chỉ cỡ con bê hay con lợn lớn, là các loài voi tiền sử đã sinh sống trên đảo Crete cho tới khoảng năm 5000 TCN, và có thể là tới những năm khoảng 3000 TCN. Các hộp sọ còn sót lại, nằm rải rác của chúng, với lỗ vòi lớn duy nhất đặc trưng ở phía trước, có lẽ là cơ sở của niềm tin về sự tồn tại của những người khổng lồ một mắt (cyclops) trong Odyssey của Homer.

Thúy Vi


Thứ Năm, 30 tháng 12, 2010

Thơ 0170: Ta ru ta ngủ



TA RU TA NGỦ
         (Viết từ lời tâm sự của một người bạn sắp mất)
Ta ru ta ngủ
Đợi cơn mưa hè
Sân trường phượng lửa
Não nùng tiếng ve.

Ta ru ta ngủ
Tiễn một mùa thu
Thiên đường lạc hướng
Vực tối sương mù.

Ta ru ta ngủ
Lánh xa đời thường
Giảng rao đạo lý
Toàn lũ vô lương.

Ta ru ta ngủ
Bớt dối gian nhiều
Yêu lời ta ghét
Ghét lời ta yêu.

Ta ru ta ngủ
Nhòe nhẹt bình minh
Ngoài kia bão giá
Đâu nắng thanh bình?

Ta ru ta ngủ
Giữa đời phù hoa
Bạn bè chạm mặt
Kẻ lạ người xa.

Ta ru ta ngủ
Bỏ chốn bụi trần
Một bầy nhãi nhép
Nhạo báng nghĩa nhân.

Ta ru ta ngủ
Lệ ứa hoàng hôn
Đồng lương bạc bẽo
Thuế phí dập dồn.

Ta ru ta ngủ
Cuối một chiều đông
Nhặt lên viên sỏi
Thấy mây phiêu bồng.

Ta ru ta ngủ
Đợi ngày xuân sang
Ngoài sân chợt rụng
Một cánh mai vàng.

2010
(Tập thơ Giọt Lệ Trăng – NXB Văn Nghệ 2010)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Thiếu nữ nằm áo dài trắng


Thứ Tư, 29 tháng 12, 2010

Thơ của bạn thơ Hải Yến



CẢM TÁC KHI ĐỌC THƠ CỦA THANH TRẮC NGUYỄN VĂN

(Từ câu "Giận em đập nát câu thề" - trong bài thơ Ghen của Thanh Trắc Nguyễn Văn)

Chữ thương! Giận bẻ làm đôi
Trách ai sao nỡ buông lời đắng cay
Nguyện tim ghi khắc tình này
Trăm năm đầu bạc chẳng thay đổi lòng
Ngoài vườn cau mới trổ bông
Mà con chim sáo sang sông chẳng về
Buông tay… rơi nát câu thề
Trời thu nắng nhạt… mây về… đổ mưa

(Ngày 31/8/2010)

Hải Yến




Thứ Bảy, 25 tháng 12, 2010

Bình bài thơ Ngôi nhà màu trắng hoa lê của Thanh Trắc Nguyễn Văn

Thiếu nữ áo trắng mỏng


NGÔI NHÀ MÀU TRẮNG HOA LÊ - ĐÁP ÁN SAI CỦA BÀI TOÁN ĐI TÌM HẠNH PHÚC
 
Khi phân tích bài thơ Ngôi nhà màu trắng hoa lê, nhiều người đã có những khám phá rất hay. Đó là sự đối lập giữa màu trắng tinh khiết của tình yêu và đêm đen bóng tối của quỹ dữ. Bài thơ là một cuốn phim, là một câu truyện liêu trai đã đạt đến trình độ rất tinh tế, chứng tỏ tác giả bài thơ là một người rất có “nghề”.

Ở đây em chỉ nói thêm một khía cạnh nhân văn khác mà nhiều người chưa chú ý đến. Đó là tác hại của “rượu” và cũng chính là chủ đề chính của bài thơ. Có lẽ do tác giả bài thơ đã “ém” quá kỹ và khôn khéo đánh lạc hướng mọi người, nên đôi mắt sắc sảo của nhiều nhà phê bình đã bỏ qua chi tiết này. Và có lẽ cũng vì em là phụ nữ, là một người vợ nên nhạy cảm hơn rất nhiều để dễ dàng phát hiện ra cái chi tiết đắt giá này chăng?

Đầu bài thơ ta thấy nhân vật tôi xây dựng Ngôi nhà màu trắng hoa lê là để tặng cho vợ, tặng cho người mình yêu:

“Tôi xây trên đỉnh đồi
Tặng Nàng
Ngôi nhà màu trắng hoa lê”


Thiếu nữ áo dài trắng, hoa loa kèn

Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

Thơ 0169: Đoạn kết lá diêu bông

Ngọc Chữ


ĐOẠN KẾT LÁ DIÊU BÔNG

Lên trời
Tìm được diêu bông.

Lá duyên
Lá nợ
Thỏa lòng chị ơi!

Nhưng nàng đã biệt tăm hơi
Hơn trăm năm trước…
Mất rồi…
Còn đâu!

2005
(Tuyển tập thơ Khúc Xạ Mùa Thương - NXB Thanh Niên 2006)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Ngọc Chữ